Chương 30: Cậu tới làm gì?
Chương 30: Cậu tới làm gì?
Editor: Sunie
**
Tuy rằng uể oải, nhưng Sở Mông vẫn điều chỉnh rất nhanh, rốt cuộc từ nay về sau Tưởng Lập Hàn không những bá đạo, xấu xa mà còn là người đàn ông có lòng dạ hẹp hòi sẽ không xuất hiện ở trong cuộc sống của cô nữa.
Nghĩ như vậy, Sở Mông vẫn rất vui vẻ.
Vui vẻ được viết ở trên mặt, ở nhà, ngay cả cậu và mợ của Sở Mông cũng cảm nhận được.
Hôm nay, cậu ra ngoài đi làm, mợ ở nhà đơm hoa châu (ngọc trai), trong ánh chiều tà mặt trời lặn, trong sân tối âm u đón lấy ánh sáng mặt trời tràn vào, cô đơm thật cẩn thận, Sở Mông đi pha một bình trà lớn, rồi tiếp tục quay lại giúp đỡ.
Bên ngoài đám trẻ con vẫn còn vui đùa, tiếng cười nói vang khắp đầu đường cuối hẻm, Sở Mông nhấp một ngụm trà, lại híp mắt đi đơm hạt hoa châu (hạt ngọc trai) đầy màu sắc rực rỡ.
Lúc này, hàng xóm tới gõ cửa, gọi mợ ra ngoài, nói là siêu thị bán đầu cá tươi, mua một tặng một, nói xong còn dùng tay khoa tay múa chân một chút.
Mợ đáp một tiếng, tiện tay cầm một nắm hoa châu trong lòng bàn tay bỏ vào trong rổ.
"Đây là hàng của nước ngoài, cẩn thận một chút." Mợ đứng dậy, sợ Sở Mông làm việc không kiên nhẫn và làm không được tốt, nhẹ nhàng dùng cánh tay đẩy cô một cái, nói với cô, "Đợi lát nữa làm xong bỏ rổ vào trên ngăn tủ, trẻ con thấy đồ vật sáng long lanh đều muốn lấy để chơi."
Sở Mông gật đầu, bện sợi tơ ở trên tay, tập trung tinh thần cùng từng viên hoa châu nho nhỏ chiến đấu đến cùng.
Mợ cầm ví tiền ở trên bàn dài lên đi vài bước, rồi quay lại, "Mông Mông, đợi lát nữa tiện thể vo gạo nấu cơm."
Sở Mông ai một tiếng, lại nhớ ra cái gì đó, chạy vào phòng bếp nhìn thùng gạo một cái, đáy thùng trơ trụi, nơi nào có gạo?
Nhớ tới điệu bộ của mợ trong nửa tháng này, loại chuyện ở nhờ này mấy ngày vẫn còn tốt đẹp, lâu ngày đối với chủ nhà trên tinh thần vật chất lại là một gánh nặng, tuy rằng mẹ Sở có đưa tiền cho cậu, nhưng mà giọng mợ thỉnh thoảng âm dương quái khí giống như một cái gai nhỏ, đâm vào trong da thịt, thoạt nhìn nhỏ nhưng mà không để ý cũng không được.
Lúc Sở Mông chuẩn bị đi ra ngoài mua gạo, nghe thấy tiếng vang xôn xao bên ngoài, ở trong ngõ nhỏ chạng vạng tối, như ở thời xưa chiến trường ầm ầm chiến xa, nghĩ là bên ngoài đám trẻ con đã trở về, kết bè kết đội, đạp xe đạp nhỏ, phía sau cột một đống lon.
Bây giờ với tình hình này, Sở Mông ngửa đầu nhìn ngăn tủ một cái, bên cạnh còn có một cái ghế nhỏ làm bằng tre, nghe thanh âm ngày càng gần, đám trẻ con sẽ bước vào cửa, Sở Mông buộc mái tóc dài, cầm cái rổ nhỏ lên, nhón chân muốn đặt vào trên ngăn tủ.
"Chị họ!" Dẫn đầu chạy vào chính là Soái Soái, phía sau mấy đứa trẻ cùng tuổi đi theo, thấy Sở Mông đứng ở trên ghế như là đang đặt thứ gì đó, liền kéo ống quần của cô, "Là hoa châu sao? Em muốn xem! Em muốn xem!"
Bình luận