🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 27: Đau mắt

Chương 27: Đau mắt.

Editor: Sunie

**

Ngoài miệng Tưởng Lập Hàn nhẹ nhàng bâng quơ nói trở về ngủ, gối lên trên đùi Sở Mông, đôi mắt phượng lại không khép lại, nhìn chằm chằm vào mặt cô.

Thì ra. Đây chính là niềm vui khi mất mà tìm lại được.

Lúc này, trong lòng Tưởng Lập Hàn rất rõ ràng, hắn không bao giờ muốn mất đi Sở Mông, cả đời khó có thể trải nghiệm được cảm giác hoảng hốt và mất mát này, cùng với cảm giác này là sau khi cô rời đi, hắn cô đơn ở trong đêm tối vô tận, đối với ảnh chụp Sở Mông trong điện thoại di động, ngồi xuống chính là toàn bộ một đêm, thẳng đến khi mặt trời mọc.

Ánh nắng chiều từ cửa sổ xe chiếu vào, mặt Sở Mông nhỏ một vòng, gầy hơn một chút, hai bên gương mặt từng sợi tóc quăn mềm mại, đôi mắt cô khó nén ủy khuất, ướt át giống như rửa qua nước vậy, miệng nhỏ vểnh lên, giống con trai sông khép kín chặt chẽ, không nói lời nào.

Tưởng Lập Hàn không kìm lòng nổi duỗi tay xoa mặt Sở Mông, bị cô nghiêng đầu trốn tránh, ôm chai dầu trong lồng ngực, giọng cô nho nhỏ, "Tôi phải đi về."

Tưởng Lập Hàn đối mặt với sự né tránh của cô rốt cuộc tức giận, ngồi dậy, kéo Sở Mông vào trong ngực, cô luống cuống tay chân đẩy hắn, rốt cuộc sức lực chênh lệch giữa nam và nữ cách xa nhau, bị hắn dễ như trở bàn tay trấn áp, bàn tay ấn sống lưng cô, áp vào trong ngực hắn, hắn hôn môi cô, không có sự dịu dàng và ngọt ngào của nụ hôn trước, chỉ có vô tận cướp đoạt, vừa vội vàng vừa thô lỗ, như là muốn xác nhận cô tồn tại.

"Ngô... Ngô!" Sở Mông bị chặn miệng, nước mắt vào lúc này đột nhiên bất ngờ không kịp đề phòng rơi xuống, trượt xuống ở trên má, hốc mắt cô hồng hồng, bị Tưởng Lập Hàn nắm chặt cổ tay ở trong tay ngừng giãy giụa.

Tưởng Lập Hàn dừng động tác, hắn cảm thấy mình muốn nổi điên, đã chán ghét mỗi lần nhất cử nhất động của hắn đều không được Sở Mông đáp lại, chỉ có thể thông qua một ít điệu bộ cưỡng ép mới có thể làm cho cô nhìn thẳng vào hắn.

Như là ngày trước vậy, tuần hoàn lặp đi lặp lại.

Quan hệ của hai người nhìn như thân mật không ít, Tưởng Lập Hàn chiếm hữu thân thể của cô một cách tuyệt đối, hắn càn rỡ cùng cô hôn môi và làm tình, đem cô trở thành vật sở hữu, thậm chí hắn muốn cho miệng cô, cô cũng sẽ thuận theo và hèn mọn quỳ xuống.

Nhưng là, trái tim Sở Mông vẫn luôn tự do bên ngoài, cho nên cô đi nghĩa vô phản cố, ngay cả đầu cũng không quay lại.

(*) Nghĩa vô phản cố: đạo nghĩa không cho phép chùn bước.

Tưởng Lập Hàn thở dài, đầu ngón tay vuốt mái tóc dài tán loạn của cô ra sau tai, nhận ra được cô run rẩy một chút, chỉ nói, "Về nhà. Sau này đều có tôi ở đây, cậu nghe lời được không?"

Sở Mông nhìn Tưởng Lập Hàn, cảm tình của cô đối với hắn vẫn luôn rất mơ hồ, dao động giữa yêu và hận, một mặt, để cho cô vui vẻ một chút mang cô nhận biết càng nhiều về thế giới rộng lớn chính là hắn, về mặt khác, cô bị đẩy ngã chịu lăng nhục và giày vò cũng là hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...