🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 19: Thuê phòng ở (hạ) (HHH)

Chương 19: Thuê phòng ở (hạ) (HHH)

Editor: Sunie

**

Dưới ánh đèn lờ mờ trong căn phòng, một phòng lưu luyến, chỉ còn lại có tiếng thở dốc của nhau, Sở Mông có chút không chịu nổi tay của Tưởng Lập Hàn sờ loạn khắp nơi ở phía sau, dần dần đi xuống, toàn thân sắp sửa không giữ được, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Toàn thân giống như bị lửa đốt, lại khó có thể dùng lời diễn tả được cảm giác tê dại cùng ngứa ngáy chiếm cứ, Sở Mông quay đầu liếc mắt nhìn Tưởng Lập Hàn một cái, nhắc nhở hắn, "Chỉ, chỉ là ôm ngủ mà thôi..."

Tình nhân thuê phòng không làm tình chẳng lẽ còn nói chuyện về lý tưởng đời người sao?

Khóe miệng Tưởng Lập Hàn nhếch lên, ngón tay dài cuốn vòng quanh một lọn tóc của cô, cuốn dài mềm mại, như là dây dưa trong lòng hắn, càng thêm dùng sức đùa bỡn cô, dùng âm thanh từ hơi thở ghé vào bên tai Sở Mông, "Làm cậu là cầm thú, không làm cậu chính là không bằng cầm thú."

Sở Mông nhất thời trợn to hai mắt, run run rẩy rẩy nắm chặt tấm chăn mỏng trên người, nói năng lộn xộn lên án hắn, "Nói không giữ lời! Tưởng Lập Hàn, cậu vô sỉ! Cậu người này tại sao lại như vậy!"

"Mông Mông bây giờ càng ngày miệng lưỡi càng sắc bén." Tưởng Lập Hàn nâng cằm Sở Mông lên, đôi mắt cô chớp chớp, ánh mắt lười biếng, đôi môi đỏ mọng phúng phính trơn bóng làm hắn giật mình, ngay sau đó ra lệnh, "Há miệng."

Sở Mông không biết hắn lại nghĩ ra cái chủ ý gì để áp chế giày vò cô, oán trách nhìn hắn liếc mắt một cái, lại dời ánh mắt đi, vùi vào gối đầu, thanh âm đều rầu rĩ, "Không muốn, tôi không muốn."

Đúng lúc này, di động Sở Mông vui sướng hát lên, rung động đến tủ đầu giường ầm ầm vang lên, cô đứng dậy, không quên phòng bị nhìn Tưởng Lập Hàn liếc mắt một cái, lúc này mới đi nghe điện thoại.

Là Dương Đào.

"Ai ai ai, tổn thọ tổn thọ. Mông Mông bây giờ học được mấy ngày mấy đêm không trở về ký túc xá có phải hay không?"

Lời nói này làm nội tâm Sở Mông hối hận một hồi, như thế nào đang êm đẹp cô cùng với Tưởng Lập Hàn lại đi thuê phòng chứ?

Bình thường giải khóa các loại tư thế còn chưa tính, hiện tại ngay cả tình cảnh đều bắt đầu biến đổi.

Còn có thể hay không thiếu gia cùng hầu gái đơn thuần vui sướng quăng ngã a!

"Đào Đào..." Sở Mông nắm di động, liếc mắt nhìn Tưởng Lập Hàn bên cạnh một cái, bắt đầu cùng Dương Đào ( bịa chuyện) giải (nói) thích ( mò), "Tớ cũng không nghĩ, nhà tớ..."

Lời nói còn chưa nói xong, hai chân Sở Mông đã bị Tưởng Lập Hàn nắm lấy, khuôn mặt tuấn tú ngay sau đó cũng vùi đầu ở giữa hai đùi cô, người này!

Hai chân Sở Mông phí công đạp vài cái, vẫn là bị Tưởng Lập Hàn chặt chẽ kiềm chế, hắn lại vén quần lót cô lên, dọc theo kẽ hở thịt trai hơi ướt từng chút từng chút dao động.

Trong miệng Dương Đào nhai quả sơn tra, kéo ghế dựa ra ngồi xuống bắt đầu xem chương trình văn nghệ tổng hợp, giọng điệu không chút để ý, "Nhà cậu... Nhà cậu làm sao vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...