Chương 67: 67
Sau này khi nhớ lại buổi sinh nhật, điều khắc sâu trong tim cô không phải là nỗi bất ngờ khi thấy ánh đèn lung linh và chiếc bánh kem đặt trên bàn mà là những điều lãng mạn cô gặp trên đường về nhà.
Bánh sinh nhật mà cô mong ước, quà, hoa hồng và chocolate, thứ gì cũng có.
Mặc dù không phải do tự tay Cố Tầm đưa tới, nhưng anh lại giao tình yêu đó cho những người bình thường, không hề xa lạ để nó đến với cô. Điều đó khiến Nhạc Thiên Linh cảm thấy mình là một người may mắn, cảm thấy cả thế giới đều yêu mến cô.
Trong khoảnh khắc nước mắt rơi xuống đất, cô chăm chú nhìn Cố Tầm, ánh mắt vẽ theo đường nét. Cuối cùng Nhạc Thiên Linh tự nhận định mình không phải là người cầu kỳ, chỉ tại cô chưa gặp người nào khiến bản thân phải rơi nước mắt trong ngày sinh nhật thôi.
Lúc ôm hôn nồng nhiệt, cô chỉ mong mình mãi mãi tươi trẻ, còn giờ khắc này, cô chỉ muốn một đêm bạc đầu.
Đêm hôm đó là khoảng thời gian duy nhất mà anh và cô có thể thả lỏng. Bọn họ ở nhà nấu một bữa tối vụng về, làm nhà bếp lộn xộn lung tung beng. Ăn xong lại ăn bánh kem, sau đó dựa sát vào nhau ngồi xem phim trên ghế sa lon.
Nhạc Thiên Linh không nhớ bộ phim chiếu cái gì, cũng không biết mình ngủ lúc nào.
Sáng hôm sau, cô ngồi dậy trong lồng ngực của Cố Tầm, thấy bầu trời vẫn tờ mờ sáng, một màu đen nhánh nhưng cả người đều tràn trề sức lực.
Nỗi ủ rủ khi bị Vệ Hàn phê bình đã bị quét sạch, cho dù phía trước là biển sâu vô biên vô tận, chỉ cần có anh bên cạnh thì cô cảm thấy mình có thể đi đến cuối.
Tình huống lúc này cũng không tệ bằng khi trước.
Đối với Cố Tầm, phần gian nan nhất trong kế hoạch đã nhìn thấy ánh sáng của hy vọng, mà những điều cô cần làm là tăng nhanh tốc độ để mang lại hiệu ứng hình ảnh tổng thể.
Trong khoảng thời gian này, cuộc sống cuộc bọn họ chỉ có hai điểm, cả ngày ở công ty đâu đó mười tám tiêng, nhà chỉ là một nơi để ngủ, ngay cả đêm giao thừa cũng biến thành một ngày bình thường.
Đặc biệt là Dịch Hồng, người khác làm việc quá sức thì ốm đi nhưng anh ta thì lại mập lên trông thấy, chỉ cần hai tay rảnh rỗi là lại ăn không ngừng để giải tỏa áp lực.
Khi tiến độ từng bước chạm đến gần kế hoạch ban đầu, lòng bà chủ chùng xuống, sợ mọi người chịu không nổi nên cho tất cả tối nay về nghỉ sớm.
Mọi người đều nghĩ sẽ về nhà ngủ một giấc thật ngon, chỉ có Dịch Hồng là muốn tìm chỗ ăn một bữa. Anh ta thấy Cố Tầm và Nhạc Thiên Linh cũng gầy, thế nên cứ đòi mời bọn họ ăn cơm.
Mặc dù lúc nói, nước mũi nước mũi của Dịch Hồng như muốn chảy thành dòng nhưng cô và Cố Tầm đều biết, anh ta như thế tại sợ ăn một mình thì không gọi được bao nhiêu món thôi.
Hai người biết nhưng không vạch trần, chỉ đồng ý đi ăn cơm chung.
Căn tin dưới công ty ăn phát ngán, bọn họ đi xa hơn một chút tới khu buôn bán, kiếm một tiệm bán đồ ăn Trung nào có nhiều khách.
Bình luận