Chương 65: 65
Khách sạn xây giữa sườn núi, tránh xa được khu ồn ào nhưng vẫn bao quanh bởi ánh đèn từ những chiếc thuyền hoa.
Nhạc Thiên Linh nằm trên giường, mặc cho Cố Tầm muốn làm gì thì làm nhưng vẫn mắc cỡ nhìn lảng qua chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Cô nhìn lần lượt từng món từ đổ ngủ, đồ lót và đồ mặc của anh rơi xuống đất, nhăn nhúm chất đống trên tấm thảm mềm, cơ thể cũng sinh ra cảm giác như bị điện giật theo từng lần tiếp xúc, cả người tê dại, cực kỳ nhạy cảm.
Khi Nhạc Thiên Linh cảm giác được cái hôn của Cố Tầm đã di chuyển đến nơi khiến cô run rảy nhất, ngón chân cô chợt co rúc lại. Mười ngón tay cô từ từ len lỏi và nắm lấy mái tóc mềm mại của anh, đầu ngón tay khi thì nhẹ nhàng vuốt ve, khi thì dùng sức níu chặt theo từng hồi kích thích.
Lúc ý loạn tình mê, đôi mắt cô nửa khép nửa mở, mơ màng nhìn những ngọn đèn đủ màu đủ sắc trên bầu trời ở phía xa xa.
Một giây trước khi ý thức hoàn toàn chìm đắm vào cơn mê loạn, cô đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, hốt hoảng đẩy Cố Tầm một cái.
"Rèm, rèm cửa sổ chưa kéo lại."
Cố Tầm thở dốc, bỏ vài giây ra để nhìn qua phía cửa sổ. Rèm cửa chỉ kéo lại có phân nửa, nhìn qua là có thể thấy được bầu trời mênh mông bao la, điểm xuyến một vài ánh sao. Sau khi thôi không nhìn nữa, dục vọng trong mắt anh càng trở nên mãnh liệt.
"Ở ngoài không có một con chim nữa là, em sợ cái gì?"
"Em..."
Nhạc Thiên Linh chưa kịp nói hết cả câu thì môi đã bị anh ngăn lại.
Thời thế đổi thay, con người không như trước nữa!
Chẳng biết từ lúc nào mà ánh đèn phía xa đã phụt tắt, đèn mờ mờ cũng biến mất, bóng đêm sâu thẳm tối đen.
Nhạc Thiên Linh biết ở đối diện cái khách sạn giữa sườn núi này không hề có ngôi nhà nào chứ đừng nói chi là có ai đó nhìn. Nhưng dù sao hai người cũng đang ở trong một không gian mở, Nhạc Thiên Linh luôn có cảm giác như làm chuyện xấu hổ giữa ban ngày ban mặt, vậy nên các tế bào giác quan của cô càng nhạy cảm gấp bội, ngay cả việc nhìn anh lâu một xíu thôi là cũng đã đắm chìm.
Phản ứng sinh lý như vậy Cố Tầm lại thấy cực kỳ kích thích.
Anh dùng sức cả đêm để chứng minh rằng mình không hề nói xạo, một người đàn ông 22 tuổi, một khi đã biết được cái tinh túy thì sau này chỉ có tham lam vô tận.
Anh không hề chừa bất kỳ cách thức nào, thậm chí còn dùng những từ ngữ dơ bẩn để lừa cô buông thả càng nhiều chỗ hơn.
Từ giường đến ghế salon, Nhạc Thiên Linh đã mất hết sức chống chọi. Nhưng khi bị ôm đến bồn rửa mặt, cô vẫn không nhịn nổi mà la thành tiếng, nhưng tất cả đều vô dụng, tên đã lắp vào cung không thể không bắn.
Khi đêm đã khuya, sương rơi nặng, Nhạc Thiên Linh nằm sấp trên giường, mái tóc dài tơi bời dán sát vào phần lưng sáng bóng, khó lắm mới che kín được những dấu vết không thể nhìn thẳng.
Bình luận