🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 59: 59

Phòng khách nhà cô sáng hơn phòng khách nhà Cố Tầm rất nhiều.

Nhạc Thiên Linh không có bật điều hòa, cứ mở toang cửa sổ mặc cho gió đêm lùa vào, cuốn đi sự oi bức cuối hè.

Nhạc Thiên Linh đi vào bếp rót một ly nước ấm, không vội đi ra ngoài mà quay đầu nhìn Cố Vận Bình đang ngồi trên salon.

Mấy phút này, bà đã cố gắng kìm nén tâm tư của mình, chỉ lẳng lặng ngồi ở đó, trên bàn là một đống khăn giấy để lau nước mắt.

Nhạc Thiên Linh lớn lên trong hoàn cảnh rất đơn giản, y như những gia đình bình thường khác. Thỉnh thoảng ba mẹ cô có cãi lộn, xung đột nhỏ, nhưng hơn hai mươi năm không có xảy ra mâu thuẫn gì lớn, nhà cô cũng không gặp biến cố gì, vậy nên Nhạc Thiên Linh chưa từng thấy một người lớn nào rơi lệ trước mặt cô.

Hôm nay tình huống này đã xảy ra, cô cũng không biết nói gì, thậm chí còn không biết tìm chủ đề nào để bắt đầu nữa.

Lúc đi tới, Cố Vận Bình vẫn khom người, cùi chỏ chống đầu gối, hai tay bụm mặt. Nhạc Thiên Linh nhẹ nhàng đặt ly nước xuống trước mặt bà, chần chừ một hồi rồi ngồi xuống đầu kia của ghế salon.

Có vẻ như Cố Vận Bình không nhận ra được sự tồn tại của cô, thế là mấy giây sau, Nhạc Thiên Linh lại nhích qua bên bà, nhẹ giọng lên tiếng: “Dì ơi, dì sao rồi ạ?”

Không nghe bà trả lời ngay lập tức, cô cũng không gấp, bưng ly nước đến trước mặt bà: “Dì có muốn uống nước trước không ạ?”

Cuối cùng Cố Vận Bình cũng bỏ tay ra khỏi mặt mình. Bà không có thói quen trang điểm, nhưng mặt mũi lúc này lại mờ nhạt cực kỳ, giống như bị trôi đi lớp phấn vậy, ánh mắt được in hằn lên dấu vết của năm tháng bây giờ mệt mỏi vì khóc.

Sau khi uống hai hớp nước, Cố Vận Bình hít mũi, nhìn qua Nhạc Thiên Linh và miễn cưỡng nặn ra một nụ cười. Bà định nói “dì thất thố rồi, thôi dì không làm phiền cháu nữa”, nhưng khi đối diện với ánh mắt của cô, nỗi tủi thân trong lòng lại chực trào ra ngoài.

Bà cần bày tỏ ra hết, mà đúng lúc bây giờ lại có người lắng nghe. Mặc dù Nhạc Thiên Linh chỉ là một cô bé nhỏ, nhưng Cố Vận Bình cũng chẳng còn ai để tâm sự.

Bà nắm chặt cái ly trong tay, hơi ấm truyền tới lòng bàn tay, nhưng Cố Vận Bình không tìm được câu mở đầu thích hợp.

Nhạc Thiên Linh dè dặt hỏi: “Cố Tầm làm dì giận ạ?”

“Tại dì chọc tức nó.”

Cố Vận Bình cúi đầu, giọng nói còn sụt sùi: “Dì luôn làm nó tức giận.”

Nhạc Thiên Linh: “Là vì chuyện buổi ăn cơm tối nay sao dì?”

Lúc mở miệng tâm sự, Cố Vận Bình vẫn chưa nghĩ ra xem phải kể với Nhạc Thiên Linh thế nào về cuộc cãi vả, nhưng bà không ngờ rằng chỉ một câu của cô thôi đã nhắm thẳng vào trọng tâm của cuộc cãi vả tối nay.

Nhạc Thiên Linh và Cố Tầm vẫn luôn trong tầm quan sát của Cố Vận Bình, bà rất chắc chắn rằng từ lúc ở nhà hàng cho đến khi về nhà, hai người họ không có cơ hội nói chuyện riêng. Mà kiểu hỏi thăm của cô lúc này cũng không giống như là được nghe chuyện đầu đuôi từ Cố Tầm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...