Chương 54: 54
Khi anh vừa nói xong, mọi người xung quanh im bặt.
Mấy lập trình viên trong đầu chỉ có hệ nhị phân không phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn chằm chằm Cố Tầm, giống như đang dùng dãy 0 và 1 để phiên dịch xem ý anh là sao, chỉ có mình Nhạc Thiên Linh là hiểu.
Cô yên lặng cúi đầu, bặm môi dọc theo vành ly, che giấu đi nụ cười không kìm lại được.
Mãi cho đến khi Hoàng Tiệp “ọe” một tiếng thì ánh mắt mọi người mới dời qua người cô ấy. Dịch Hồng ngồi bên cạnh nhìn qua, hỏi: “Cô sao thế?”
Hoàng Tiệp nhận ra là mình bày tỏ cảm xúc hơi lộ liễu, ngại ngùng cười nói: “Không có gì, tôi chỉ thấy thì ra có lúc Cố Tầm cũng nói chuyện sến súa buồn nôn thôi.”
Cố Tầm: “…”
Anh nhìn Hoàng Tiệp, cứ cảm thấy hình như chị đồng nghiệp này có ý kiến gì với mình thì phải.
Lúc này nhân viên từ từ dọn đồ ăn lên, đám Dịch Hồng cũng thấy nói chuyện này nữa thì tự tìm khổ quá, thế nên chuyển qua chủ đề khác.
Thời gian nghỉ trưa có hạn, mọi người ăn cơm nhanh lẹ, nửa tiếng sau, Cố Tầm và Hoàng Tiệp đều vào nhà vệ sinh. Dịch Hồng thấy mọi người ăn xong hết rồi thì gọi nhân viên tính tiền. Nhân viên cầm iPad lại nói: “Dạ anh ơi bàn này thanh toán rồi ạ.”
Dịch Hồng nhướng mày, “Hả? Có người trả tiền rồi hả?”
Nhân viên gật đầu: “Vâng.”
Người kia nói xong thì đúng lúc thấy Cố Tầm trở lại, chỉ chỉ anh, “Anh này trả rồi ạ.”
Đám Dịch Hồng bình thường ăn cơm ít khi nào chia tiền ra trả, thu nhập của ai cũng cao, không quá quan trọng tiền một hai bữa cơm, bữa nào cũng tính thì phiền lắm. Mọi người cũng không để một người trả tiền mãi, có tính toán với mấy việc này. tự hiểu chuyện thay nhau trả tiền. Vậy nên khi nhân viên nói Cố Tầm đã trả tiền, Dịch Hồng lại hỏi anh: “Anh bảo hôm nay anh mời rồi cơ mà?”
Cố Tầm “ờm” một tiếng rồi tựa người qua phía bên Nhạc Thiên Linh, cánh tay khoác lên ghế của cô, thong thả nói: “Mọi người bảo là giới thiệu bạn gái thì mời mọi người ăn cơm à?”
“…”
Nhạc Thiên Linh định đứng dậy, nghe anh nói vậy thì khựng lại, ngơ ngác quay đầu nhìn Cố Tầm. Anh nhướng chân mày nhìn cô, không nói gì, khóe miệng nhoẻn lên nụ cười nhẹ, chỉ có mình cô hiểu được ý nghĩa qua đôi mắt.
Dù tôn trọng quyết định Nhạc Thiên Linh, Cố Tầm vẫn không thể ngăn mình nói mập mờ về chuyện này.
Ánh mắt cô hơi lóe lên, khuôn mặt đỏ dần, khóe môi hơi cong cong, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng. Nhưng mà mọi người ở đây ngoại trừ cô đều hiểu chữ “giới thiệu” thành “đại diện”.
Đặc biệt là Dịch Hồng, anh ta cười trêu ghẹo, không hiểu trong não Cố Tầm chứa cái gì nữa. Bình thường thì người lạnh như băng, bây giờ thì cứ hễ có cơ hội là lại khoe chuyện mình có bạn gái.
“Cậu đắc ý cái gì hả, lần sau dẫn bạn gái ra mắt đi rồi tính tiếp.”
Dịch Hồng hồn nhiên không cảm giác được rằng có gì đó là lạ, tiếp tục nói: “Bữa này không tính.”
Bình luận