🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 43: 43

Tiểu Mạch vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu, cậu ta xoa xoa đôi mắt buồn ngủ, mơ màng nhìn cô.

“Vậy cuối cùng là sao?”

Nhạc Thiên Linh im lặng một hồi, đột nhiên ngẩng đầu lên cười, “Không sao hết, tôi tưởng cậu ấy về rồi. Ngày mai cậu còn phải bay sớm đúng không? Vậy mau đi ngủ đi.”

Tiểu Mạch mơ mơ màng màng gật đầu, còn nói: “À… Vậy điện thoại của cậu tính sao, hay là để tôi gọi bảo Cố Tầm đem về cho cậu nha?”

“Thôi khỏi khỏi, không cần đâu.”

Nhạc Thiên Linh từ chối xong rồi mới nhận thấy là mình hơi kích động quá, lại nhỏ giọng bổ sung: “Vậy phiền lắm… Cậu vào ngủ đi, tôi không làm phiền cậu nữa há.”

Sáng mai phải dậy sớm nên tiểu Mạch đã vào ngủ được một lúc, đang ngủ thì bị tiếng chuông cửa đánh thức. Bây giờ cậu ta vẫn còn mộng mị lắm, đầu óc không hoạt động hiệu quả, chỉ mơ mơ màng màng gật đầu. Khi ngả lưng lên giường lần nữa, cậu chìm vào giấc ngủ rất nhanh, tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ giống như một cơn mộng du.

Nhạc Thiên Linh về đến nhà, đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa một hồi rồi mới từ từ đi về phòng.

Dường như cô quên mất việc tắm rửa, chỉ ngã xuống giường và ôm gối lăn hai vòng. Cô nhìn trần nhà, thở ra một hơi thật dài.

Ra là cảm giác của mình không có sai.

Cố Tầm là quản lý, ngày nào cũng đi về sớm nhất mà sao không bị mấy đồng nghiệp khác nói này nói kia cho được chứ? Ra là mỗi tối khi đưa Nhạc Thiên Linh về nhà rồi, nhìn cánh cửa nhà cô đóng lại thì anh mới về công ty.

Nghĩ đến việc này, Nhạc Thiên Linh chợt cảm thấy cả người tê dại, há miệng cắn một góc của cái gối.

Làm sao bây giờ? Cô tự thấy mình không tiêu hóa nổi những tâm tư trong lòng, mãnh liệt muốn bày tỏ ra hết. Cô muốn kể cho Ấn Tuyết nghe, nhưng điện thoại lại không có ở đây.

À đúng rồi, điện thoại.

Bởi vì điện thoại có kèm cả chức năng báo thức nên từ lúc vào đại học tơi giờ, cô không mua đồng hồ báo thức nữa.

Bây giờ có một chuyện còn quan trọng hơn cả Cố Tầm, đó là không biết ngày mai cô có thể thức dậy đúng giờ không đây nè.

Nhạc Thiên Linh ngồi bần thần trên giường một lúc lâu, lúc sắp tuyệt vọng thì chợt nhớ ra hình như mình chưa quăng mất cái điện thoại cũ. Cô lập tức lục tung mọi thứ, cuối cùng cũng tìm được cái di động cũ nằm trong góc của thùng đựng đồ lặt vặt.

Hồi đó cô đổi điện thoại mới là vì dung lượng không đủ, vậy nên bây giờ chỉ cần cắm sạc thì có thể sử dụng chức năng báo thức, chỉ là không tải được app nhắn tin thôi.

Xong hết mọi chuyện, Nhạc Thiên Linh đi tắm, sau đó lại nằm dài ra giường, muốn đi ngủ sớm. Nhưng chỉ vừa nhắm mắt thôi là trong đầu cô lại hiện lên khuôn mặt của Cố Tầm.

Những chuyện xảy ra trong mấy tháng gần đây cứ không ngừng hiện lên trong đầu cô như một thước phim, xua đi mà vẫn không tan biến.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...