🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: 42

Mưa mùa hè tới nhanh đi cũng nhanh.

Lúc về lại tiểu khu, mây đen đã tản mất từ lâu, ánh trăng cũng mờ mờ xuất hiện.

Hai người cừ đứng trong thang máy, không ai lên tiếng.

Nhạc Thiên Linh nhìn chằm chằm số tầng lầu, từ từ mất hồn. Lúc trong rạp, cô hoàn toàn bị tình tiết bộ phim cuốn lấy nên không nghĩ gì quá nhiều.

Lúc đứng trước cửa trung tâm thương mại, cô cũng chỉ thuận miệng nói đại thôi, không cố ý nhằm vào Cố Tầm. Nhưng bây giờ, khi nhớ lại phản ứng lúc đó và biểu cảm khuôn mặt lúc xem phim của anh, Nhạc Thiên Linh mới chợt nhận ra.

—— Chắc là anh lại so sánh những chuyện nam chính đã trải qua với mình rồi.

Cô chẳng biết anh đang nghĩ gì, nhưng căn cứ vào biểu cảm, trong đầu Nhạc Thiên Linh chợt nhảy ra hai người, người này nói “dọa chết cậu ta đi”, người còn lại thì dẫn dắt dây thần kinh của cô, bảo “buồn cười quá”.

Hai luồng suy tư lần lượt thay nhau lên tiếng, nụ cười trên khóe môi cô càng cong hơn.

“Có gì vui lắm à?”

Suốt cả đoạn đường về, tâm trạng Cố Tầm luôn bị một luồng áp suất thấp bao phủ, không trưng ra biểu cảm gì. Lúc này, anh quay đầu thì lại thấy cô đang nhìn chằm chằm mặt đất mà miệng lại nở nụ cười, cười đến mức má lúm đồng tiền hiện ra hết.

Má lúm đồng tiền mờ mờ, bình thời cười nhẹ thì sẽ không thấy.

Nhạc Thiên Linh thấy Cố Tầm đang nhìn mình chằm chằm, sợ bị anh nằm thóp suy nghĩ nên vội quay mặt đi chỗ khác, trong đầu vẫn cứ tua lại bộ phim khi nãy.

“Vui chứ, cậu không thấy phim buồn cười lắm à?”

“…”

Ánh trăng tối nay dịu dàng hơn mọi khi, đèn cảm ứng không bật sáng, trong hành lang chỉ có một tia sáng mờ.

Không biết nhà ai đặt một chậu dành dành trước cửa làm mùi hoa thoang thoảng lướt qua chóp mũi, khiến lòng người ta thư thái dễ chịu. Nhạc Thiên Linh vừa ngâm nga vừa mở cửa, cô đi vào thì thấy mẹ mình đang lấy vỏ bọc ghế sopha ra từ máy giặt, định cầm đi phơi.

“Con về trễ thế?”

“Hồi nãy trời mưa, phải chờ xe một lúc.”

Nhạc Thiên Linh thấy bà ôm cái thau thì mau chóng lại giúp, “Sao mẹ không nghỉ đi, mấy này con mới vừa giặt thôi.”

Cúc Vân Trân không quan tâm, tự nhiên đi ra ban công.

“Con chịu giặt đồ là nhờ mẹ tới chứ đâu.”

“Đúng rồi, tối nay con xem phim thấy sao?”

Cúc Vân Trân đang phơi đồ thì đột nhiên quay đầu lại hỏi. Nhạc Thiên Linh sửng sốt, không trả lời ngay mà quay mặt qua chỗ khác, lặng lẽ cười. Một lúc sau cô mới mở miệng.

“Hay lắm mẹ.”

Bên kia.

Tiểu Mạch đang nằm trên ghế salon chơi điện thoại, thấy Cố Tầm về thì lập tức ngồi dậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...