🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 36: 36

Phòng khách nhà Cố Tầm không mở đèn, tối đen như mực, chỉ có chút ánh sáng ngoài hành lang le lói qua khe cửa.

Trong khoảnh khắc Nhạc Thiên Linh lao vào người anh, cảm giác an toàn đột nhiên ập tới, nhưng trái tim đang đập mãnh liệt của cô vẫn không thể nào bình tĩnh nổi, hai tay cũng run rẩy không ngừng.

Cô chộp lấy tay anh, còn bàn tay khác thì lập tức nắm chốt cửa, dùng sức kéo lại. Khi nghe thấy tiếng cửa đóng, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, dựa cả người vào cửa.

Nhưng Nhạc Thiên Linh vẫn không buông bàn tay đang nắm tay Cố Tầm ra, chỉ cần nghĩ đến là sợ, cô càng siết chặt hơn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Một hồi sau, tiếng thở dốc vừa thô vừa trầm đã bớt, cô ngẩng đầu lên thì sững đờ cả người.

Khi nãy Cố Tầm bị Nhạc Thiên Linh dùng sức kéo vào nên bây giờ anh đang đứng với một tay chống cửa, tay còn lại thì bị cô nắm chặt, tư thế bao bọc nhìn cô.

Nhạc Thiên Linh đối diện với đôi mắt đen nhánh của anh, im lặng một hồi cho đến khi cô cảm giác có giọt nước đang rơi vào trán mình. Cô chớp mắt, tầm mắt chậm rãi dời xuống.

“…”

Trái tim khó lắm mới đập bình thường bây giờ lại điên cuồng lần nữa.

Mặc dù mờ tối nhưng Nhạc Thiên Linh vẫn có có thể nhìn thấy rõ ràng thân trên …. ở trần của Cố Tầm. Mà mình lại còn đang nắm tay anh nữa. Cô đột nhiên thả tay Cố Tầm xuống giống như cầm trúng gì đó nóng hổi, ngón út còn xẹt qua bên eo anh.

“…”

Hình như do hơi gấp, cùi chõ của cô đụng vào cửa, bật thốt tiếng rên khẽ.

Nhạc Thiên Linh kinh ngạc, bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, quên nói chuyện. Sau đó anh giơ tay, nhẹ nhàng nhấn công tắc cho đèn sáng lên.

Nhạc Thiên Linh cụp mắt theo bản năng, nửa người trên trần trụi bất ngờ xuất hiện trước mặt. Vành tai nóng lên đột ngột, cô lập tức quay mặt đi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Nhạc Thiên Linh muốn mở miệng nói chuyện nhưng đôi mắt thì cứ hơi để ý qua bên kia, thế là cổ họng nghẹn lại. Một lúc sau cô mới ấp úng lên tiếng: “Cậu mặc đồ vào đi rồi mình nói chuyện tiếp được không?”

Cố Tầm cảm thấy buồn cười: “Tôi đang ở trong nhà, vừa tắm xong thì cậu vọt vào gọi anh này anh kia, chẳng lẽ ở nhà lúc nào cậu cũng mặc đồ đàng hoàng à?”

Nhạc Thiên Linh đuối lý, cúi đầu không nói gì.

Cố Tầm chăm chú nhìn đôi tai đỏ hồng của cô, từ từ đứng thẳng dậy, khi xoay người đi mới thu hồi tầm mắt.

Lúc đầu thấy Nhạc Thiên Linh tự dưng xông vào, anh còn kinh ngạc cực kỳ, nhưng sau mấy giây yên lặng, Cố Tầm cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô. Anh không nói gì, đi thẳng tới tủ đồ rồi lấy một cái áo ngắn tay.

Cố Tầm vừa xỏ áo vừa đi ra, đúng lúc này cô cũng trùng hợp thấy cảnh vạt áo rủ xuống che kín cơ bắp. Chẳng biết tại sao, cảnh mặc quần áo dài hai ba giây đó lại cứ bay nhảy trong đầu cô làm lúc Cố Tầm quay trở lại, cô không biết nên nhìn đi đâu, hồi hộp dựa vào cửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...