🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: 32

Khi hai chữ kia được thốt ra, Nhạc Thiên Linh nhìn Cố Tầm bằng một đôi mắt chăm chú chưa từng có khi nhìn người khác.

Cô há miệng muốn thở dốc nhưng lại cảm thấy không khí mỏng manh, bên tai toàn là tiếng thở của bản thân, chỉ có nhịp tim là bị kìm hãm trong chân không.

Cô cứ chăm chú nhìn Cố Tầm, một giây bị chia thành mười, không hề bỏ qua bất cứ thay đổi nào trên khuôn mặt anh.

Ngay giây sau, ánh đèn neon chiếu qua khuôn mặt của hai người, Nhạc Thiên Linh thấy được sự đông cứng rõ ràng trong ánh mắt của Cố Tầm. Một lát sau, đôi con ngươi của anh lóe lên, chỉ nhìn sơ qua thôi đã có thể thấy sự thả lỏng trên cả khuôn mặt.

Cố Tầm cụp mắt, lại nhìn về phía cô lần nữa, trong ánh mắt bộc lộ tất cả ưu tư, nhưng vẫn nhìn cô chăm chăm.

“Ừm, là tôi.”

?

???

Thật luôn???

Tiêu cự trong đôi mắt cô biến mất trong nháy mắt, nhưng lại vô ý nhìn Cố Tầm thêm lần nữa. Cách Nhạc Thiên Linh nhìn anh giống như đang nhìn người lạ, cô nhìn hết lần này tới lần khác mà vẫn không thể nào gộp hai người lại thành một.

Cố Tầm???

Lâm Tầm???

Hai người thật sự là một???

Sao có thể? Nhưng sự thật là như vậy. Cố Tầm đã chính miệng thừa nhận.

Nhạc Thiên Linh chưa bao giờ cảm thấy như hôm nay, giống như tất cả không khí để thở đều bị rút sạch, ngay cả gió đêm cũng ngừng thổi.

Đôi môi cô khẽ mấp máy, dùng sức hô hấp, tiếng tim đập đinh tai nhức óc. Dường như đang có một cơn lũ bất ngờ trút xuống vậy, đất đá va chạm nhau, một luồng hơi xông thẳng lên não.

Hai người im lặng đối mặt.

Nhạc Thiên Linh không biết bây giờ mình thế nào nữa, cô chỉ cảm thấy lồng ngực sắp nổ tung, tim có thể nhảy phọt ra ngay giây tiếp theo.

Làm sao có thể chứ! Sao lại cùng là một người được!

Nhạc Thiên Linh bừng tỉnh, phát hiện mình vẫn đang không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào anh, trong lòng cô đột nhiên căng thẳng, phản ứng đầu tiên là bỏ đi.

Trong giây phút xoay người, cô dùng sức hất tay Cố Tầm ra, nhấc chân chạy. Nhưng cô quên mất là mình đang đứng đằng trước cái cây, chỉ vừa xoay người thôi là trán đã đập vào cây một cái “bộp”.

Khi cô phản ứng kịp thì đã không thắng lại được. Nhưng cảm giác đau đớn như trong tưởng tượng lại không ập tới. Trong giây phút Nhạc Thiên Linh xoay người, Cố Tầm đã lập tức đưa tay chắn trước trán cho cô.

“…”

Nhạc Thiên Linh nhìn thân cây, còn trán mình thì dính sát vào lòng bàn tay ấm áp của anh. Cô lại càng tức thêm, chưa bao giờ giận như hôm nay!

Cô lùi một bước, tránh thoát khỏi bàn tay của anh rồi đi qua hướng khác.

“Nhạc —— ”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...