🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 46: Ta mất trí nhớ cũng là do ngươi giở trò đúng không?

 
Vậy tại sao không giết luôn... à không, tại sao không bóp cổ cậu, không đâm cậu một đao, không biến cậu thành rối gỗ luôn đi?

Rõ ràng ma pháp Joa đã bị tạm ngưng rồi mà.

Chúc Minh Tỉ có hơi hoang mang.

Sau khi nói xong câu đó, Ma Vương buông tay xuống, hắn dựa lưng vào ghế, cúi mắt nhìn Chúc Minh Tỉ.

Hắn không hỏi thêm gì.

Cũng không thúc giục cậu tiếp tục thú tội.

Chỉ lặng lẽ nhìn cậu, như thể chẳng vui vẻ gì, cũng không còn hứng thú tiếp tục cuộc thẩm vấn nữa.

Chúc Minh Tỉ ngoan ngoãn ngậm miệng.

Chủ trương rõ ràng: không bị thúc ép thì không tự khai.

Nhưng khoảng lặng yên bình ấy chẳng kéo dài bao lâu.

Cuối cùng Ma Vương vẫn mở miệng, giọng hắn trầm thấp, chậm rãi:

"Về chuyện trước kia của ta... ngươi còn biết gì nữa không?"

Chúc Minh Tỉ suy nghĩ một chút rồi nói:

"Tôi biết trước kia ngài cũng từng bị trúng ma pháp Sương mù, biến thành Ma Vương là vì từng bị phản bội. Người phản bội ngài..."

Cậu dừng lại. Không hiểu sao, lại không thốt ra được câu: "Người phản bội ngài đã chết rồi."

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, tiếp tục:

"Người đó là ai, ngài chưa từng nói với tôi. Thật ra ngài không kể nhiều, ngài nói biết trước quá nhiều có thể sẽ khiến tôi gặp nguy hiểm."

Ma Vương im lặng.

Hắn mím môi, quay đầu đi, như thể không muốn nói thêm gì nữa.

Nhưng chỉ chốc lát sau, hắn lại không nhịn được mà mở miệng. Trong giọng nói đã mang theo vài phần châm chọc:

"Vậy là ta từng đào tim móc phổi kể cho ngươi nghe những chuyện đó, đổi lại là ngươi thông cáo treo thưởng, muốn dùng máu của huyết thân ta để chống lại ta? Có phải ngươi còn định nhân lúc ta bị mù, bị thương nặng phải quyết đấu với kẻ khác thì lén cho ta ăn ma pháp Hắc Ám khắc chế huyết mạch, để ta tự ngã lăn ra không?"

Chúc Minh Tỉ: "..."

Trong lòng hơi run, nhưng mặt mày thì vẫn tỉnh bơ.

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ giọng đáp:

"Nhưng thưa Ma Vương, chẳng phải ngài từng thề trước các vị thần rằng sẽ không bao giờ làm tổn hại đến tôi sao? Vậy mà bây giờ vẫn biến tôi thành rối gỗ hết lần này đến lần khác, thậm chí còn bỏ tôi giữa đường phố."

Ma Vương: "..."

Hai người đối mắt nhau vài giây, cuối cùng Ma Vương lặng lẽ rời mắt đi.

Một lúc sau, hắn quay đầu lại:

"Lọ đựng thuốc kia, cái lọ bị thủng ấy... thật sự là ngươi vô tình mua về?"

Chúc Minh Tỉ: "..."

Lẽ ra cậu không nên nói nhiều như vậy.

Chỉ nhìn sắc mặt cậu, Ma Vương đã hiểu, hắn cười lạnh:

"Cũng đúng, nếu ngươi đã biết ta là Rociel, đương nhiên cũng sẽ đoán được chỗ máu ta bảo ngươi gom góp có thể giúp ta khôi phục ký ức..."

Hắn ngừng lại, nheo mắt:

"Ta mất trí nhớ cũng là do ngươi giở trò đúng không? Ma dược Silisa là ngươi cho ta uống à?"

Cơ thể Chúc Minh Tỉ khẽ cứng lại, chậm rãi gật đầu.

Tay vịn ghế của Ma Vương lập tức bị bóp nát.
 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...