🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 196: Xé rách không gian (3)

Edit: V.O

Mặt Tả Khưu Lan càng đen, lúc ở Viêm Võ Đế Quốc, Viêm Võ Đế Vương dốc hết sức lực bồi dưỡng hắn, Viêm Hạo Thiên nhỏ hơn hắn hai tuổi, quan hệ với hắn không tệ, tại sao cũng hoài nghi hắn như vậy?

Hắn không vui chắp tay lại: "Viêm Thái Tử yên tâm, ta không phải là người không biết phân biệt tốt xấu như vậy."

"Lời này chính là ngươi nói. Địa vị thay đổi, lòng người cũng thay đổi, ai biết bây giờ ngươi còn có lương tâm hay không." Viêm Hạo Thiên đặc biệt nói trắng ra.

Tả Khưu Lan bị nghẹn đến không nói ra lời.

Tả Vũ và Nhạc Kỳ Nhân đã nghỉ ngơi xong, hưng phấn chạy đến bên cạnh thi thể Bạch Mao Tinh Tinh, thu thứ tốt. Mãnh thú cấp bá chủ quả thật cả người đều là thứ tốt, da lông, bàn chân, máu đều là bảo bối, thậm chí bọn họ còn phát hiện ra linh thịt!

Tuy rằng chỉ có một miếng nhỏ, nặng không đến hai lạng, nhưng đây là linh thịt, trong một vạn con mãnh thú chỉ có một con có thể sinh ra linh thịt, làm thành Dược Thiện có thể khiến cho linh mạch thay da đổi thịt, đột phá bình cảnh!

Ánh mắt Không Đồng Dục nhìn chằm chằm, thấy bọn họ lấy linh thịt giao cho Bạch Vũ, trong mắt đều muốn phun ra lửa, không cam lòng nhìn Tả Khưu Lan: "Tả sư huynh, huynh thật sự không hiếm lạ sao?"

Rung động đè nặng trong lòng Tả Khưu Lan, hắn lớn như vậy vẫn chưa một lần nhìn thấy linh thịt, quả thật có chút động tâm, nhưng nếu hắn nói không đoạt, tuyệt đối sẽ không lật lọng.

Hắn khinh thường liếc nhìn Không Đồng Dục một cái: "Ta muốn có thứ gì thì sẽ tự tay giành lấy. Nếu ngươi muốn cướp thì tự mình động thủ đi."

Không Đồng Dục tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch, châm chọc cười lạnh một tiếng: "Ta thấy là do huynh không dám tranh với Viêm Hạo Thiên?" Tả Khưu Lan có tư cách kiêu ngạo và thực lực, có thể chẳng thèm ngó tới Bạch Vũ và Viêm Hạo Thiên, nhưng Không Đồng Dục không có!

Hắn nhìn Bạch Vũ, ghen tị trong mắt không hề che dấu chút nào, đỏ mắt thầm nghĩ muốn giết người.

Bạch Vũ tiếp nhận chiến lợi phẩm Tả Vũ đưa tới, dùng ý thức cất tất cả vào túi săn bắt, chính là lặng lẽ thu linh thịt vào nhẫn Bách Vũ.

Tất cả thu hoạch lần này cộng lại so ra cũng kém giá trị của miếng linh thịt này, đương nhiên phải cẩn thận cất giữ, về phần những vật khác cứ sắp xếp ở nơi này trước, sau khi trở về lại phân chia.

Nàng vừa thu dọn xong này nọ, bỗng nhiên cảm thấy trước mắt lắc lư một trận, vốn tưởng rằng là nàng bị thương đến choáng váng đầu, cẩn thận nhìn lên, xa xa trên ngọn núi tuyết trắng thật dày có thác nước trút xuống, giống như nước lũ dâng trào, trong nháy mắt bao phủ hơn phân nửa khe núi, khí thế mãnh liệt tới gần bọn họ.

"Tuyết lở!" Bạch Vũ nghẹn họng nhìn trân trối.

Núi non ở trên Băng Nguyên cũng không cao, cho dù tuyết có đọng ngàn năm không thay đổi cũng rất khó tạo thành đại diện tích Băng Tuyết.

Hiện tại núi tuyết bốn phương tám hướng lại đồng thời có tuyết lở, tuyết trắng gần như đã lấp bằng chỗ trũng trong khe núi, sơn cốc, vùi lấp ở dưới tầng tuyết hơn trăm mét, rốt cuộc là lực lượng gì mới có thể tạo thành dị tượng như thế?

"Sẽ không phải là do động tĩnh vừa rồi của chúng ta quá lớn......"

"Khẳng định không phải. Đừng dong dài, chạy mau!" Bạch Vũ túm mấy người, quay đầu bỏ chạy.

Phía sau, dòng tuyết từ trên trời đổ xuống, như mãnh hổ rời núi, khí thế cắn nuốt núi sông, đuổi sát bọn họ. Ở trước mặt lực lượng của thiên địa, bọn họ không có khả năng đối kháng, hận mình không thể mọc thêm nhiều hơn mấy chân.

Sắc mặt Không Đồng Dục xanh mét liều mạng chạy như điên, vừa ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Vũ vừa vặn ở ngay phía trước hắn, trên vai còn đeo túi lớn đựng con mồi. Ánh mắt của hắn đột nhiên thay đổi, trên mặt toát ra một nụ cười không có ý tốt.

Tay phải hắn lấy ra một cây độc châm, dùng sức đâm vào phía sau lưng Bạch Vũ, tay trái chụp lấy cái túi.

Ở giữa thiên tai như thế này, chết một hai đệ tử cũng là chuyện bình thường. Trên cây châm là kịch độc Kiến Huyết Phong Hầu, Bạch Vũ chết ở trong tuyết lở, hắn lấy được linh thịt, không ai có thể nói hắn không đúng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...