Chương 99: Đến Tây Bắc (2)
Edit: Tiểu Pi
Beta: Quanh
Số lượng đồ vật tịch thu được từ chỗ huyện lệnh và bà cốt nhiều hơn Tần Dục nghĩ rất nhiều.
Hai người này xây một tòa nhà rất lớn ở trong núi, nhìn bề ngoài nó rất bình thường, nhưng sau khi đào sâu ba thước đất thì đào được vô số vàng bạc.
Nhìn số vàng bạc này, rồi nhìn lại những bá tánh đang phải mặc quần áo rách nát của huyện Vạn Sơn, Tần Dục có cảm giác nói không nên lời.
“Vương gia, chúng ta thu được rất nhiều tiền! Chuyến đi Tây Bắc lần này ngài cũng không cần buồn rầu nữa rồi……” Kim Nham mang theo rất nhiều rương vàng bạc trở về, mặt mày vui mừng nói, đang nói đến một nửa lại dừng, sau đó cung kính đứng thẳng người lên.
Thì ra Quốc sư cũng đang ở đây! Có phải bộ dáng vừa rồi của hắn đã để lại ấn tượng không tốt với Quốc sư?
Kim Nham có chút buồn bực, mà cũng thật lòng vui thay cho Tần Dục.
Hắn bảo vệ Tần Dục một đường đến Tây Bắc, tất nhiên Tần Dục mang theo đồ vật gì hắn đều biết, vì vậy mà hắn phát hiện…tựa hồ Đoan Vương rất nghèo.
Vàng bạc mang đến Tây Bắc rất ít đã đành, khi Đoan Vương rời kinh đã đem một số đồ vật không có giá trị giao dịch như đồ cổ hay tranh quý đều đổi thành vàng bạc, sau đó còn… Ở trên đường đi, ngài còn bán đi một ít gia cụ và vật trang trí.
Đoan Vương nghèo thành như vậy, lần này hắn giúp ngài thu về không ít vàng bạc, hẳn là hắn rất có năng lực đúng không?
Tên huyện lệnh huyện Vạn Sơn và bà cốt này có không ít thuộc hạ. Hơn nữa sau khi cướp đoạt tài sản của bá tánh trong huyện, bọn họ bán hết chúng để đổi lấy vàng bạc, mà số vàng bạc này đều bị bọn họ chôn giấu dưới tòa nhà, có đến hơn bảy mươi vạn lượng.
Một vạn lượng là một ngàn cân, nói cách khác, số bạc này khoảng bảy vạn cân, một chiếc xe ngựa có thể chở tối đa là hai ngàn cân, nếu dùng xe ngựa vận chuyển đi thì phải cần đến ba mươi lăm chiếc!
Tịch thu được không chỉ là bạc mà còn có lương thực cùng một ít đồ vật khác, giá trị của những thứ kia cũng xa xỉ không kém…
Nhiều đồ vật như vậy không thể chỉ trong chốc lát là dọn xong, cho nên bọn họ cũng thôi không động thân.
Tần Dục đành ở lại huyện Vạn Sơn thêm hai ngày để chờ viện binh đến. Mà hai ngày này, “Quốc sư” và hắn cứ như hình với bóng.
Dù sao Lục Di Ninh cũng là nữ tử, Tần Dục không để ý thì những người khác cũng để ý, có vài trường hợp Tần Dục không tiện dẫn nàng đi cùng, nhưng Quốc sư thì lại khác. Không có nơi nào mà Quốc sư không thể đi.
Sau khi phát hiện ra điều này, Lục Di Ninh không chịu cởi quần áo của quốc sư ra, nàng còn phát hiện càng ngày càng nhiều cái lợi mà bộ quần áo Quốc sư này mang lại cho mình.
Có áo choàng che khuất nên nàng có thể nhìn chằm chằm vào Tần Dục mọi lúc, còn có thể làm lơ các loại ánh mắt của người khác…… Không, sau khi nàng biến thành Quốc sư, đã không còn bao nhiêu người dám nhìn chằm chằm vào nàng nữa.
Bình luận