🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 92: Đánh Thổ Phỉ (1)

Edit: Caarmtus1510
Beta: Rysa
 
Thái giám tổng quản Phúc Quý bên người Vĩnh Thành Đế bị bệnh, chẳng những bệnh mà còn bệnh rất nặng, mới qua vài ngày mà từ một người vốn mập mạp nay bỗng gầy đi.
 
Mới đầu Vĩnh Thành Đế biết tin hắn bệnh nặng còn tưởng hắn gạt người, nghĩ rằng hắn không muốn chăm sóc cho mình nữa, nhưng vừa gọi người đến trước mặt…
 
Vĩnh Thành Đế vốn định gọi Phúc Quý trở lại bên người, nhưng bây giờ thật không dám để cho tên thái giám rõ ràng đã bị bệnh nặng này đến hầu hạ mình.
 
---
 
Lúc này, vài chiếc xe ngựa đang nhanh chóng lăn bánh về phía Tây Bắc.
 
Trong mỗi chiếc xe ngựa là hơn mười cử nhân, bên cạnh có thêm một người mặc trang phục binh lính.
 
Ngô Thiên Dương ngồi trên xe ngựa, cười tủm tỉm nói chuyện với mọi người: "Chư vị, Tây Bắc này nguy hiểm cỡ nào chứ, cùng lắm cũng chỉ là nghe nhầm đồn bậy mà thôi, thật ra chỗ đó vẫn rất yên ổn."
 
"Còn hơn các vị cứ ngây ngốc ở kinh thành, nói không chừng cả đời cũng thi không đậu được tiến sĩ, làm không nổi quan, đi Tây Bắc thì sao? Vương gia nói rồi, mỗi người các vị đều có thể được làm quan!"
 
"Lần này đúng hơn là cho các vị một cơ hội, nếu làm tốt, nói không chừng sẽ một bước lên mây." (Bác này chắc là ông tổ của ngành bán hàng đa cấp cmnr :))))))))
 

 
Đám cử nhân: "..."
 
Bọn họ cũng không dám nói gì.
 
Bọn họ chưa bao giờ ngờ rằng, bọn họ cùng lắm là chỉ tiễn Đoan vương đi mà thôi, thế nhưng vô cớ lại bị bắt cóc đến Tây Bắc.
 
Ai cũng nói Đoan vương nhân đức, tình cảm cỡ nào. Tất cả đều là giả hết!
 
Đoan vương sao có thể hỏi cũng không thèm hỏi họ một tiếng đã lập tức đưa họ đi Tây Bắc chứ?
 
Tây Bắc kia là một nơi nghèo nàn. Nghe nói còn có người Nhung hung tợn đến đốt, đến giết, đến cướp bóc bất cứ lúc nào nữa.
 
Nếu đi Tây Bắc thì những ngày sau này sẽ như thế nào đây!
 
Mọi người càng nghĩ càng đau lòng, nhịn không được muốn khóc.
 
Kỳ thật bọn họ rất muốn chạy trốn, nhưng lúc nào cũng bị mấy người vừa nhìn liền biết ‘không dễ chọc’ giám sát chặt chẽ, bọn họ có thể chạy đi đâu được đây?
 
Vài ngày sau, Ngô Thiên Dương lại nói: "Chư vị, Đoan vương một lòng muốn xây dựng tốt Tây Bắc, hi vọng các vị có thể giúp Đoan vương một tay."
 
"Là nam nhi thì đương nhiên phải có lòng kiến công lập nghiệp to lớn, chúng ta hẳn là nên chờ đợi được trổ tài một phen mới đúng!"
 
"Thiên hạ bây giờ chỗ nào cũng có tham quan ô lại, vậy thì tại sao chúng ta không cùng nhau xây dựng một vùng đất thanh liêm ở Tây Bắc chứ?"
 
........
 
Đám cử nhân: Đột nhiên cảm thấy có chút hợp lý.
 
Dù sao trốn cũng không thoát, chi bằng cứ suy nghĩ xem nên làm những gì ở Tây Bắc?
 
Lại qua vài ngày.
 
Ngô Thiên Dương vẫn kiên quyết thuyết phục mọi người như cũ: "Chúng ta đọc sách thánh hiền nhiều năm như vậy, chẳng phải là luôn hy vọng một ngày nào đó sẽ có đất để mình được dụng võ sao? Đến nay cơ hội đã gần ngay trước mắt rồi!"
 
"Nếu chúng ta có thể dẫn dắt Tây Bắc kia trở nên phồn vinh hưng thịnh, thì trên sử sách chắc chắn sẽ có một nét mực nhắc về tên ta!"
 
"Chịu được khổ trong khổ mới là người trên người!"
 

 
Đám cử nhân: "Nói rất hay!"
 
Nói cho cùng bọn họ cũng chỉ là những thư sinh thi rớt hoặc là những người tài không thi đậu tiến sĩ, có thể đến Tây Bắc làm quan rõ ràng là chuyện tốt!
 
Hoàng đế đương triều ngu ngốc, triều đình đổ đốn, căn bản không phải là nơi mà bọn họ có thể phát huy năng lực, còn ở Tây Bắc kia bọn họ muốn làm sao thì làm.
 
Chỗ đó tuy rằng nghèo khổ, nhưng nếu bọn họ có thể quản lý tốt được cái nghèo khổ đó thì có phải đã tạo được công đức rồi không?
 
Mọi người càng nghĩ càng kích động, ai cũng được khuyến khích.
 
Kỳ thật nghĩ kĩ lại cũng đúng, bọn họ là đi làm quan, không phải đi chịu chết, việc gì phải đau lòng khốn khổ?
 
Khi đám cử nhân đến nơi, họ thậm chí còn chủ động đi tìm hiểu về Tây Bắc.
 
Ngô Thiên Dương thấy thế thì nhẹ nhõm thở phào một hơi, sau đó hắn bắt đầu âm thầm truyền những ý tưởng mà Tần Dục muốn cho bọn họ.
 
Tất cả những chuyện đó Hà Diệp Đồng đều thấy được, thậm chí còn giúp đỡ Ngô Thiên Dương rất nhiều. Bây giờ thấy đám cử nhân đều đã chịu nhận nhiệm vụ, hắn bắt đầu nói lại một số sự tình ở Tây Bắc.
 
"Bọn người Nhung kia hoàn toàn không xem dân chúng Đại Tần ta là người, mà xem chúng ta như súc vật, thậm chí còn gọi Đại Tần ta là cừu hai chân [1]."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...