Chương 91: Rời đi (3)
Edit: Arya
Beta: Ahkung
Thi hội đã kết thúc từ lâu nhưng số thư sinh tới ở Vạn Thư Lâu không giảm.
Sau khi Tần Dục đồng ý để những thư sinh có gia cảnh nghèo khó, gia đình không đủ điều kiện chu cấp tới Vạn Thư Lâu ăn ở miễn phí thì đã có rất nhiều thư sinh đến ở, ngoài ra những người trượt thi hội, rớt cử nhân cũng tới Vạn Thư Lâu.
Có những người chỉ ở Vạn Thư Lâu vài ngày rồi về quê nhà nhưng cũng có người tính toán ở lại lâu dài. Đường trở về quê nhà vừa xa xôi vừa nguy hiểm không bằng ở lại học tập dùi mài kinh sử, ba năm sau lại tái chiến.
Nếu may mắn, có khi... có khi không cần chờ đến ba năm. Nghe nói Vĩnh Thành Đế không còn trụ được bao lâu nữa, đợi tân đế đăng cơ sẽ tổ chức ân khoa[1]. Nếu Vĩnh Thành Đế đi sớm thì không tới một năm, bọn họ có thể tham gia ân khoa.
[1]Ân khoa: Khoa thi đặc biệt được tổ chức ngoài kì hạn thường lệ để đánh dấu việc vui mừng của quốc gia, triều đình hoặc hoàng tộc.
Thật ra không phải người đọc sách nào cũng không để ý chuyện thế sự. Ban đầu nhiều người lo lắng Vạn Thư Lâu không cho họ ở lâu dài nhưng mọi người nhanh chóng phát hiện ra điều đó là dư thừa.
Đoan Vương không đuổi họ đi, ngược lại còn phái người hỏi thăm hoàn cảnh gia đình của bọn họ. Sau khi nghe mọi người trình bày hoàn cảnh gia đình, Đoan Vương còn sai người kiểm tra, đối chiếu lại thông tin hộ tịch.
Nghe nói, đây là điều cần thiết để đảm bảo an toàn. Quy trình tham gia thi hội vốn nghiêm ngặt, phải kiểm tra công văn nhiều lần, lại cần có người bảo đảm nên mọi người thấy việc Đoan Vương kiểm tra hộ tịch không hề kỳ lạ, thậm chí tất cả đều chấp nhận cách giải thích này. Những cử nhân đó không biết được rằng tất cả chỗ tư liệu cá nhân đó đều bị thu thập, kể cả biểu hiện của bọn họ khi ở Vạn Thư Lâu cũng bị theo dõi, ghi chép lại rồi đưa tới tay Tần Dục.
Người phụ trách làm tất cả những việc đó là Ngô Thiên Dương.
"Ta không quản người đó là tú tài hay cử nhân, chỉ cần trong sạch, không liên lụy người nhà đều xếp riêng ra." Tần Dục nói.
"Vương gia?" Ngô Thiên Dương không hiểu lý do Tần Dục làm vậy.
"Ta muốn đưa những người đó đi Tây Bắc." Tần Dục ngẩng đầu, nhìn về phía Ngô Thiên Dương.
Đôi mắt của Ngô Thiên Dương trợn tròn. Những lời này Tần Dục không chỉ nói với mình Ngô Thiên Dương.
Tần Dục để lại cho Triệu Nam một ít nhân thủ, nói là muốn hắn chuyển ít thứ, giờ nghe vương gia nói vậy, mấy "thứ" kia hẳn là đám tú tài cử nhân.
Bên Tây Bắc vừa hoang vu vừa vô cùng thiếu người, giải pháp cho việc này là đưa nạn dân từ vùng hạn hán tới, tuy nhiên có bá tánh thì cũng phải có quan viên. Cơ bản là không ai nào tự nguyện đến Tây Bắc làm quan, kể cả là đám tú tài cử nhân, vì bên đó không chỉ nghèo mà còn nguy hiểm.
Với những học sinh này mà nói, thà đi Giang Nam làm phụ tá cho huyện lệnh còn tốt hơn tới Tây Bắc làm quan. Tần Dục bất đắc dĩ phải dùng biện pháp khá là... thiếu đạo đức này. Tần Dục sai người gom đám học sinh lại với nhau rồi sai Triệu Nam trói người lại, trực tiếp mang đi Tây Bắc.
Bình luận