Chương 88: Tần quốc sư (3)
Edit: Boo
Beta: Quanh
Vĩnh Thành Đế mới chỉ gặp qua Thái Bình đạo nhân đã lập tức phong hắn làm quốc sư, điều này khiến mọi người không khỏi kinh ngạc.
Nhưng Thái Bình đạo nhân là người có bản lĩnh, không giống như Thanh Vân đạo trưởng dùng yêu ngôn mê hoặc dân chúng, cho nên cũng không có ai phản đối.
Việc Việc Vĩnh Thành đế phong quốc sư, so với việc giết sạch hòa thượng, đạo sĩ thì đây chỉ là một việc nhỏ.
Mặc kệ là hoàng gia hay đại thần, tất cả mọi người đều rất vui vì Vĩnh Thành Đế đã từ bỏ việc giết sạch hòa thượng đạo sĩ, đối với việc phong quốc sư đều không có ý kiến gì thêm, nhưng Vĩnh Thành Đế lại để Tần Dục đi đến đất phong ở Tây Bắc, điều này khiến mọi người đều bất mãn.
"Bệ hạ, cơ thể Đoan Vương không tốt, Tây Bắc kia toàn sỏi đá, sẽ tổn hại đến sức khỏe." Đám đại thần sôi nổi khuyên Vĩnh Thành Đế.
Vĩnh Thành Đế đã hạ quyết tâm: "Việc này đã định, các ngươi không cần nhiều lời."
"Chư vị, là bổn vương chủ động muốn đi Tây Bắc." Tần Dục cũng nói.
Vĩnh Thành Đế cùng Tần Dục đều đã muốn vậy, các đại thần tuy rằng cảm thấy không tốt, nhưng cũng chỉ có thể đồng ý.
Mặc dù vậy ánh mắt bọn họ nhìn Tần Dục tràn ngập sự đồng tình.
Ngoài mặt thì Tần Dục không biểu lộ gì thêm, hắn thản nhiên đón nhận những ánh mắt đó mà đi ra khỏi tẩm cung Vĩnh Thành Đế, tuy trên mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại vô cùng cao hứng, sau đó hắn liền bị Tần Tề ngăn cản.
"Đại hoàng huynh, nếu huynh đi Tây Bắc thì đệ phải làm sao bây giờ?" Tần Tề tội nghiệp nhìn Tần Dục.
Tần Dục vỗ bả vai Tần Tề: "Mẫu phi sẽ hỗ trợ đệ, yên tâm, sẽ không có việc gì."
Tần Tề còn nhỏ, sự vụ trong triều vẫn sẽ giao cho nội các xử lý.
Vĩnh Thành đế còn sống, các đại gia tộc bây giờ thế nào thì sau này vẫn sẽ thế.
Lại nói tiếp, đời trước hắn làm Nhiếp Chính Vương, một lòng muốn đem Đại Tần phát triển thật tốt, cuối cùng vẫn không thay đổi được.
Hiện tại triều đình Đại Tần giống như một chiếc xe kéo quá nhiều đồ vật, lại còn là chiếc xe ngựa đang ở trên sườn núi.
Xe này trang bị quá nhiều thứ, tốc độ xuống sườn núi nhất định sẽ rất nhanh, người kéo xe ngựa nếu mặc kệ, thuận theo quán tính của xe, nói không chừng có thể an toàn đi tiếp, nhưng nếu người đó không muốn cho xe ngựa xuống sườn núi, dùng sức kéo lại.... Kết quả cuối cùng chính là con ngựa cùng bản thân thương tích đầy mình.
Tần Dục cũng không nói nhiều với Tần Tề, hắn thấy nhớ Lục Di Ninh nên vội vàng trở về.
Mà khi hắn trở về lại được báo rằng Lục Di Ninh đang ngủ.
Lục Di Ninh không thể nào đang ngủ được, càng không có thói quen ngủ trưa, tại sao nàng lại đi ngủ? Tần Dục có chút lo lắng, liền vội trở về phòng, sau đó nhìn thấy Lục Di Ninh đang nằm thẳng tắp đột nhiên ngồi dậy, trong mắt không có chút ngái ngủ nào, ngược lại thần thái sáng láng.
Bình luận