Chương 87: Tần Quốc sư (2)
Edit: Tina Kathy
Beta: Vĩnh An
“Không hổ là thần tiên, thế nhưng có thể đến vô ảnh đi vô tung....” Vĩnh Thành Đế hít sâu một hơi, có chút cảm khái, cũng có chút thất vọng.
Thái Bình đạo nhân kia có bản lĩnh lớn thì sao? Còn không phải không thể cứu ông?
Ông chết, Đại Tần sẽ diệt vong.
Trong lòng Vĩnh Thành Đế cực kỳ khó chịu, sau khi cúi đầu với Thái Bình đạo nhân, hỏa khí trong lòng liền xông ra, hận không thể giết chết hết tất cả những tên thái y không thể chữa trị cho mình.
Nhưng mà đúng lúc này, ông lại thấy Tần Dục.
Vĩnh Thành Đế đang cảm thấy mình rất đáng thương, sau khi nhìn thấy Tần Dục, liền cảm thấy tình huống của bản thân vẫn còn chưa tồi.
Dù ông sẽ chết, nhưng những năm tháng trước đó vẫn đã được hưởng thụ, Tần Dục lại không giống.
Đứa con trai này của ông tuổi còn nhỏ đã bị trọng thương, không thể làm "chuyện tốt của đời người", cả đời này cũng không thể hưởng dụng tư vị của nữ nhân, vốn còn có thể hưởng thụ cẩm y ngọc thực, hiện tại lại bị phái đi Tây Bắc...
“Bệ hạ, người có muốn dùng thiện không?” Phúc Quý nhìn thấy tâm trạng Vĩnh Thành Đế không tồi, lập tức hỏi.
Vĩnh Thành Đế thật sự đang đói bụng.
Tuy rằng dòng khí nóng kia chỉ có thể trị ngọn chứ không thể trị gốc nhưng quả thật làm ông thấy dễ chịu hơn rất nhiều...
“Truyền thiện đi.” Vĩnh Thành Đế nói, lại nhắm mắt dưỡng thần. Một lát sau, ông lại mở to mắt: “Dục Nhi hãy dùng bữa cùng ta.”
Vĩnh Thành Đế hiện giờ chỉ có thể ăn rất ít, một bàn dược thiện, bởi vì ông không thể đứng dậy mà làm căn phòng tràn ngập mùi dược vị.....
Bồi ông dùng bữa cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì, nhưng Tần Dục lại rất bình tĩnh.
“Dược thiện này rất khó ăn đúng không? Dược vị này cũng không dễ ngửi đúng không?” Vĩnh Thành Đế hỏi. Hiện tại.... ông cực kỳ chán ghét tất cả mọi thứ xung quanh.
“Phụ hoàng, nhi thần đã quen rồi.” Tần Dục nói.
Vĩnh Thành Đế sửng sốt, lúc này mới nhớ tới chuyện hằng năm trên người Tần Dục đều tản ra mùi dược vị, cho nên, sợ là hắn đã cực kỳ quen thuộc với dược vị.
Trước kia Vĩnh Thành Đế chỉ cảm thấy Tần Dục cả ngày nhằm vào Tần Diệu và Tiêu Quý Phi làm ông rất phiền, cũng bởi vậy mà không chào đón Tần Dục. Hiện tại, thật ra ông lại nảy sinh cảm giác đồng cảm với Tần Dục.
Trong lòng ông lúc này cứ như có một ngọn lửa, lại càng thêm hận Tần Diệu và Tiêu Quý phi.
Lúc này, Vĩnh Thành Đế lại hiếm thấy mà có chút áy náy.
“Dục Nhi, con hi vọng tương lai của con sẽ như thế nào?”
“Phụ hoàng, nhi thần hy vọng có thể ở lại Vạn Thư Lâu.” Tần Dục nói: “Mỗi ngày làm bạn cùng sách, nhi thần rất vui vẻ.”
Bình luận