Chương 76: Lại qua một năm (3)
Edit: Tử Lam.
Beta: Quanh + Nhược Vy
Vĩnh Thành Đế thổ huyết chưa được bao lâu Tần Dục đã biết, sau khi biết thì trong lòng cả kinh.
Lần này mẫu tử Tiêu Quý Phi động thủ sớm hơn so với đời trước rất nhiều, thân thể Vĩnh Thành Đế cũng suy yếu nhanh hơn đời trước.
Trong lòng Tần Dục đột nhiên có chút buồn. Cả đời Vĩnh Thành Đế chưa bao giờ được tiêu sái tự tại, sợ là cũng chưa bao giờ nghĩ đến cuối cùng sẽ chết trong tay nữ nhân mình sủng ái nhất.
Năm mới, Tần Dục chưa từng rời khỏi Vạn Thư Lâu nửa bước, cho đến mười lăm tháng giêng.
Lục Di Ninh có ấn tượng sâu sắc với hội Nguyên Tiêu lần đó, lần này vẫn muốn đi xem đèn lồng. Tần Dục liền dẫn Lục Di Ninh đi ngắm hội Nguyên Tiêu ở Kinh Thành, cùng nhau ngắm đèn lồng.
Chuyện này hắn đã nói trước với Vĩnh Thành đế, Vĩnh Thành Đế cũng không ngăn cản.
Hội đèn lồng lần này, Tần Dục vẫn ngồi trong kiệu như trước, nhưng Lục Di Ninh lại không mặc nữ trang mà cải trang thành nam nhân, khoác một cái áo choàng đen dày.
Do thời tiết hiện tại rất lạnh, Tần Dục muốn cho Lục Di Ninh chơi thật vui vẻ, cũng là vì...
Một chút tâm tư riêng, Tần Dục không muốn để người khác thấy được bề ngoài của Lục Di Ninh, càng không hy vọng chuyện lần trước có người chạy đến ve vãn Lục Di Ninh tái diễn lần nữa.
Lục Di Ninh của một năm trước trông nhỏ tuổi hơn so với hiện tại rất nhiều, rất dễ bị người khác hiểu nhầm là tiểu cô nương chưa lập gia đình. Nhưng hiện tại dung mạo mỹ lệ của Lục Di Ninh đã hoàn toàn lộ rõ, tuyệt đối có thể thu hút vô số ánh mắt.
Lục Di Ninh cũng không biết suy nghĩ này của Tần Dục, còn rất hài lòng với cách cải trang của mình, cảm thấy vô cùng thoải mái. Thời tiết thật sự rất lạnh, trên đường cái có rất nhiều người ăn mặc giống nàng.
Nhưng nàng cảm thấy có chút nóng.
Lục Di Ninh rất sợ nóng, Tần Dục lại sợ lạnh. Nói cách khác là sợ bị lạnh cóng.
Cảm giác trước khi chết vừa lạnh lại đói thật sự rất không dễ chịu, huống chi lạnh quá thì sẽ ảnh hưởng đến thân thể của hắn.
Vất vả lắm chân của hắn mới có cảm giác, không thể vì bị lạnh mà trở lại như cũ.
Trong lòng nghĩ thế nên hôm nay lúc ra cửa Tần Dục đặc biệt mặc nhiều một chút, không chỉ vậy còn phủ một kiện áo khoác dày lên chân, hai tay cũng đeo bao tay bằng da.
Dù thế nào hắn cũng không để mình chịu lạnh.
Đối với hội Nguyên tiêu, Tần Dục không thích cho lắm, cũng không muốn bị người khác vây xem nên chọn trước một ghế lô ở Phúc Mãn Lâu, định ngồi ở ghế lô trên lầu xem hội đèn lồng.
Không bao lâu sau, đoàn người đã đến Phúc Mãn Lâu.
Hôm nay quá đông người, tất cả bàn ghế trong Phúc Mãn Lâu đều có người chen lấn khắp nơi. Tần Dục khẽ nhíu mày, sau đó hắn nhìn thấy Lục Di Ninh đang hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.
Bình luận