Chương 60: Mua chuộc lòng người (2)
Edit: Thỏ
Beta: Nhược Vy
Tần Diễn tìm Vĩnh Thành Đế, nói chuyện Tần Dục mượn kỹ thuật in ấn nhằm thu mua lòng người khiến cho Vĩnh Thành Đế không an lòng với Tần Dục.
Tuy Vĩnh Thành Đế ngu ngốc nhưng rất để ý ngôi vị Hoàng đế, đương nhiên không hy vọng nhi tử của mình được những người đọc sách ủng hộ khen ngợi.
Hơn nữa ông không được những nhà Đại nho yêu thích, cho nên không muốn nhìn thấy nhi tử của mình lấy chuyện kia nhằm mưu cầu danh lợi.
Ngoài ra, hai chân Tần Dục đã bị gãy, tiền đồ phía trước không còn nên ông thêm phần chán ghét.
Chỉ là gần đây tâm tư của Vĩnh Thành Đế đều đặt vào việc luyện đan, Tần Diễn không nói rõ ràng, Tần Dục lại báo việc này trước nên ông mới không suy nghĩ sâu xa, chỉ xem như Tần Diễn thật sự muốn ra ngoài tìm hiểu kỹ thuật in.
Tần Diễn bị Vĩnh Thành Đế phất tay đuổi khỏi cung, im lặng không biết nói gì, nhưng nếu đã xuất cung, hắn rất muốn đến xem rốt cuộc Đoan Vương phủ đang suy tính chuyện gì.
Tần Dục không biết Tần Diễn đến, sau khi hắn gặp Ngô Thiên Dương thì ngay lập tức dẫn Ngô Thiên Dương đến thôn trang ở ngoài thành.
Thôn trang suối nước nóng đã thay đổi rất nhiều so với thời điểm năm trước, từng dãy phòng ở cùng đường xá được xây lên, Tần Dục có cảm giác như đã cách một đời.
Tất cả những thứ này đều có thể thay đổi được, thật tốt.
Tần Dục đã thông báo từ trước, cũng cho người tới thôn trang chào hỏi, cho nên xe ngựa của hắn mới đến phụ cận, còn chưa tiến vào thôn đã có người ra đón.
Mấy thị vệ to khỏe đỡ Tần Dục từ trên xe ngựa xuống, đặt xe lăn trên những phiến đá xanh trải dài dọc đường.
Ở Đại Tần, đường xá đi lại phần lớn đắp bằng bùn, dù sao dùng đá phiến lót đường thì quá lãng phí tiền tài sức lực, chẳng qua đây là thôn trang của hắn, để làm việc thuận tiện hắn mới dùng đá tảng làm đường.
Lục Di Ninh đẩy Tần Dục đi trước, hứng thú bừng bừng nhìn xung quanh, phía sau bọn họ, Ngô Thiên Dương cũng không ngừng nhìn ngó khắp nơi.
Chuyện Đoan Vương thu nhận cô nhi, rất nhiều người trong Kinh thành biết được, hầu hết mọi người đều cho rằng Đoan Vương làm vậy không phải vì lòng tốt, thậm chí suy đoán hắn thu nhận những cô nhi đó để làm mấy thứ chuyện mờ ám hèn hạ.
Nhưng lúc này Ngô Thiên Dương nhìn hết một lượt thì biết những suy đoán kia đều là gạt người.
Ở phía xa đều là những hài tử y phục chỉnh tề, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng hăng hái, chỉ nhìn qua cũng biết bọn nhỏ được chăm sóc rất tốt.
Tần Dục đến xưởng in trước, nơi này có hơn trăm người đang không ngừng làm việc, trong đó có rất nhiều hài tử khoảng mười tuổi trở lên.
Bình luận