🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: Hỉ rước dâu (1)

Edit: Quải

Beta: A Cảnh

"Đói lâu như vậy, hắn vô cùng muốn có một bữa cơm no."

Phía đông cung Càn Thanh là cung Cảnh Nhân, cung gần cung Càn Thanh nhất, nơi ở của Triệu hoàng hậu. Triệu hoàng hậu vừa mới trở về đã ở trong cung Cảnh Nhân đập vỡ một bình hoa.

Tần Dục ngồi trên xe lăn, được Thọ Hỉ đẩy vào sau Hoàng hậu, vừa tiến vào mảnh sứ mang theo lửa giận của Triệu hoàng hậu đã bắn tới trước mặt hắn.

- Dục Nhi, con có sao không?

Triệu Hoàng hậu đập vỡ bình hoa xong mới phát hiện con trai đang theo phía sau, lập tức lo lắng nhìn về nhi tử.

Triệu Hoàng hậu trông rất cẩn thận, cận thận có chút quá mức. Thái độ của bà như vậy Tần Dục không thích, tuy rằng không nói gì, nhưng dần dần không muốn vào cung nữa.

Nhưng Tần Dục đã chết một lần, được nhìn thấy mẫu thân một lần nữa, cảm giác áy náy dâng lên từ đáy lòng.

Mẫu hậu hắn luôn cố gắng để các con được sống tốt, đáng tiếc không được như mong muốn.

Hắn thành một kẻ tàn phế, vô cùng đả kích người, sau này Chiêu Dương qua đời, mẫu hậu càng già đi rất nhiều.

Vì báo thù, bà vẫn chống đỡ, nhưng đến khi Tiêu quý phi và Tần Diệu bị hắn tống vào ngục, Tần Diễn đăng cơ, cuối cùng bà cũng không chịu được nữa.

Sau khi Tần Diễn đăng cơ, bà triền miên trên giường bệnh, chưa đầy hai năm sau, bà qua đời. Vì chuyện này, Tần Dục rất đau khổ, nhưng bây giờ, hắn cảm thấy có chút may mắn.

Lúc ấy mẫu hậu ra đi sớm cũng không phải chuyện xấu, không phải chứng kiến Tần Diễn ra tay với hắn, cũng không phải chứng kiến cảnh kinh thành bị tàn phá.

Nhưng, có thêm một cơ hội, dù có chuyện gì xảy ra, hắn cũng không để mẫu thân rơi vào hoàn cảnh đó một lần nữa, càng không thể khiến bản thân và Chiêu Dương phải chịu bất hạnh.

Tần Dục khẽ cười, nói:

- Mẫu hậu, con không sao.

Từ khi Tần Dục trở thành kẻ tàn phế, dường như hắn chưa từng cười, cho nên khi Triệu hoàng hậu nhìn thấy con trai mình cười, ngơ ngác.

- Mẫu hậu, người đừng tức giận, chuyện hôm nay nói không chừng không phải chuyện bất lợi.

Tần Dục an ủi mẫu thân:

- Nếu phụ hoàng ép con cưới biểu muội, văn võ toàn triều sẽ cảm thấy phụ hoàng ghét con, sẽ không coi con ra gì, nhưng hiện tại con chủ động đồng ý cưới biểu muội, có thể đạt được danh tiếng tốt, nếu chuyện hôm nay truyền ra, bất luận ra ai, cũng đều khen con một tiếng.

- Khen con thì sao? Dù những người đó trước mắt khen con, nhưng sau lưng sẽ không giễu cợt? - Triệu hoàng hậu cả giận nói, vừa nói vừa nghẹn ngào.

Vài năm nay, trước mặt mọi người đều nịnh bợ Tần Dục, nói hắn tàn thân nhưng chí kiên cường, mà sau lưng... những người giễu cợt hắn, chỉ sợ đếm cũng không hết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...