Chương 59: Mua chuộc lòng người (1)
Edit: A Cảnh
Beta: Nhược Vy
Đa số Đại Nho[1] ở Đại Tần đều có gia thế tốt.
[1]: Đại Nho (大儒 ) - Bậc học giả có đạo đức học vấn cực cao, hay người theo Khổng học và có sức học to rộng.
Muốn trở thành Đại nho thì nhất định phải có đầy đủ thanh danh, nhưng nếu không có tiền, nổi danh liệu có dễ dàng như vậy?
Tiền triều có một vị tài tử thi họa đều vô song nhưng phải sống một cuộc đời nghèo túng và khốn đốn, sau khi chết, có một vị Đại nho khen ngợi tài họa của ông, lúc này mọi người mới chú ý tới, tranh vẽ của ông liền trở nên ngàn vàng khó kiếm.
Đương nhiên chỉ gia thế thôi thì không thể làm Đại nho được, căn bản bọn họ đều có tư tưởng, chủ trương và lý luận của riêng mình.
Chính vì vậy, Tần Dục đã từng rất vui vẻ khi giao tiếp với Đại nho, học tập theo bọn họ, còn Tần Diệu thì luôn ghen tỵ với việc hắn có thể được vài vị Đại nho kia coi trọng.
Nhưng hiện tại...khi tận mắt chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, những tư tưởng Tần Dục từng theo đuổi cũng phai nhạt dần, hắn còn cảm thấy rất nhiều tư tưởng và chính sách hoàn toàn là nói hươu nói vượn.
Chẳng qua dù trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt của hắn vẫn không biểu lộ gì ra, hơn nữa còn cùng với mấy người đó trò truyện với nhau thật vui vẻ, thế nên cho tới lúc mấy người đó rời đi, vẻ mặt đều rất đáng tiếc.
Đoan vương học thức uyên bác, quan niệm độc đáo, đáng tiếc là một người tàn tật.
Thời điểm Tần Dục cùng nói chuyện với đám Đại nho kia, Lục Di Ninh vẫn luôn trốn ở trong phòng, bọn họ vừa đi thì nàng liền ra, nhăn mi nhìn những người đó --- những người này nói gì, một câu nàng cũng không hiểu.
"Sao vậy? Nhàm chán hả?" Tần Dục hỏi.
Lục Di Ninh vội vàng lắc đầu, một chút cũng không nhàm chán, thậm chí nàng còn cảm thấy hiện tại mỗi ngày đều trôi qua hạnh phúc vô cùng.
"Ta mang nàng ra ngoài chơi." Tần Dục lại nói.
Lục Di Ninh lập tức kinh hỉ nhìn qua.
Tần Dục thấy thế thì cười cười, kêu Thọ Hỉ đi chuẩn bị kiệu.
Hắn biết sau này sẽ có rất nhiều chuyện, cũng biết có những người bây giờ rất tầm thường nhưng tương lai sẽ nở rộ hào quang chói mắt, thực ra thì hắn có lòng kết giao, chỉ là hai chân bất tiện, làm gì cũng khó khăn.
Nhưng mà người nên mời chào thì vẫn phải mời chào, hôm nay Tần Dục muốn tự mình đi gặp riêng một người.
Đời trước, sau khi Kinh thành bị chiếm đóng, người Nhung đốt giết cướp bóc không từ bất cứ việc xấu nào, dân chúng trong Kinh ai ai cũng bất an, đúng lúc này, vài người lập ra một hội bảo vệ người dân, chuyên chặn giết những người Nhung riêng lẻ.
Mới đầu người Nhung hoàn toàn không xem con dân Đại Tần là người, nhưng một thời gian sau khi có nhiều người chết ở trên tay hội bảo vệ người dân, dần dần bọn họ không dám làm quá mức, e sợ bị trả thù.
Bình luận