Chương 40: Núi Tần An (3)
Edit: A Cảnh
Beta: Nhược Vy
Lục Di Ninh ra sau núi không vì điều gì khác, đơn thuần là xem thử có thảo dược nào dùng được cho Tần Dục không, cho nên lúc người khác ngẩng đầu ngắm cảnh thì nàng vẫn cúi đầu, thỉnh thoảng tìm kiếm trong bụi cỏ khiến cả hai tay đều dính đầy bùn, cũng không có ý chê bẩn.
Nàng tận tâm tận lực tìm thảo dược ở góc đằng kia, trong mắt người khác lại là một đứa ngốc đang lắc lư trong đống cỏ dại...
Một đường đi tới, Lục Di Ninh tìm được vài loại thảo dược, nhưng đều là loại thông thường hoặc ở chỗ Hồ đại phu cũng có, nàng không hái thảo dược xuống ngay, ngược lại tìm được vài đóa hoa nhìn rất xinh đẹp, cài lên trên đầu của mình. Cảm thấy hoa này so với những trang sức mà đôi khi Tần Dục cho nàng còn đẹp hơn.
Tần Dục dễ nhìn như vậy, nàng cũng muốn bản thân dễ nhìn một chút.
Đang chuyên tâm tìm thảo dược thì đột nhiên có người hướng về phía mình nói: "Không hay, đã xảy ra chuyện rồi!"
Xảy ra chuyện? Đã xảy ra chuyện gì? Lục Di Ninh khó hiểu nhìn về phía cung nữ đang chạy tới, hai vú già phía sau nhanh chóng tiến lên chắn trước mặt nàng --- Lời của Vương gia chính là đạo lý, không thể để cho người khác tới gần Vương phi.
"Đột nhiên nương nương của chúng ta ngất đi, ta không đỡ nổi ngài ấy, vị ma ma này, xin người giúp ta một chút đi." Nha hoàn kia khóc lóc nói.
Hai vú già của Lục Di Ninh cự tuyệt ngay lập tức: "Ngươi nhanh đi tìm người đi, chúng ta không thể rời khỏi Vương phi của chúng ta được!"
"Van cầu các ngươi, nếu như nương nương chúng ta xảy ra chuyện, ta nhất định sẽ bị đánh chết!" Người này khóc lên, nhìn cực kỳ đáng thương.
Hai vú già có chút đồng tình, Lục Di Ninh lại nghi ngờ nhìn về phía nha hoàn kia --- trên người của nàng ta có một mùi...là mùi của mê dược.
Thân thể này của nàng có hai chỗ rất tốt, một là tốc độ khôi phục đặc biệt nhanh, cái khác chính là mũi cực thính.
Đồ vật như mê dược không phải là thứ tốt, mà Tần Dục từng dặn qua, nếu có người dám gây bất lợi với nàng, nàng hãy đánh cho người kia một trận!
Đột nhiên Lục Di Ninh xông lên, hướng về phía mũi nha hoàn kia đánh một quyền.
Nha hoàn kia rất thông minh, cho nên mới được giao cho nhiệm vụ như vậy, thậm chí chủ tử sau lưng nàng ta luyến tiếc nàng ta sẽ bị hủy trong nhiệm vụ, vì vậy đã an bài đường lui cho nàng ta.
Nhưng nàng ta chung quy vẫn là một nữ tử bình thường, dù thân thủ so với người thường linh hoạt hơn một chút, cũng không linh hoạt đến nơi đến chốn.
Lục Di Ninh không giống vậy, sau khi luyện công phu đó, tuy rằng không đến mức có bản lĩnh đánh ngàn quân nhưng khí lực của nàng trở nên mạnh hơn rất nhiều, cộng thêm vô số lần phải chạy trốn đã khiến cho thân thủ của nàng nhanh nhẹn hơn so với người thường.
Huống chi...thời điểm nàng làm việc thường sẽ quên đi việc mình có thể bị thương, không quản cũng không để ý.
Giống như hiện tại, nàng không chút do dự xông lên đánh người.
Bình luận