Chương 38: Núi Tần An(1)
Edit: Thỏ
Beta: Nhược Vy
Tần Dục thấy cơ thể mình có phản ứng, ngay lập tức kinh sợ.
Đối với việc thân thể đột nhiên có phản ứng, hắn không phải quá xa lạ, dù sao trước khi xảy ra chuyện hắn đã mười sáu tuổi, thậm chí nếu không phải hắn thường xuyên bận rộn lại không ham mê nữ sắc, sợ là đã sớm thu mấy cung nữ vào phòng.
Nhưng có phản ứng như vậy, quả thật đã là chuyện từ rất lâu rồi.
Kể từ khi hắn bị thương, từ phần eo trở xuống hoàn toàn mất cảm giác, ngay cả mỗi lần đi vệ sinh cũng không có cảm giác gì, khiến hắn vô cùng hận bản thân, về sau tuy chuyển biến tốt hơn, nhưng cũng không thể hoan ái.
Mà chuyện này, do có người cố tình truyền ra ngoài nên mọi người ai cũng biết.
Mỗi ngày Tần Dục đều ngâm thuốc tắm, làm theo phương pháp trị liệu của Lục Di Ninh, mấy thứ này xác thật khiến thân thể hắn có biến chuyển tốt đẹp, nhưng dù sao hắn cũng không dám ôm hy vọng quá lớn, ai ngờ vào giờ khắc này...
Biểu cảm trên mặt Tần Dục sớm đã cứng đờ, trong lòng lại ngập tràn vui sướng, có thể nói là mừng rỡ như điên.
Thân thể hắn, phải chăng thật sự có thể bình phục?
Trong lòng Tần Dục vừa vui mừng vừa kích động, nhưng một động tác của Lục Di Ninh lập tức làm cho tâm trạng hắn khôi phục hoàn toàn.
Lúc này nàng đang cẩn thận từng chút một sờ vào nơi đã sớm sưng lên của hắn.
Tần Dục sống nhiều năm như vậy, lần đầu tiên cảm thấy ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ bừng như phát sốt, giống như tất cả lửa nóng toàn thân đều xông lên đỉnh đầu.
Theo bản năng, Tần Dục đem tay Lục Di Ninh đẩy ra, sau đó túm lấy cái chăn bên cạnh trùm lên người, che đậy chuyện không tốt của bản thân.
"Có phải rất đau không?" Lục Di Ninh nhìn Tần Dục, trên mặt tràn đầy áy náy, Tần Dục đột nhiên đẩy nàng ra như vậy, chắc hẳn là vì rất đau?
Nàng không chỉ làm cho nơi nào đó của Tần Dục bị sưng lên, còn khiến hắn phải chịu đau đớn?
"Ta không sao." Tần Dục nói, tuy rằng hắn có phản ứng, nhưng thật ra không phải là khoái cảm, hiện giờ Lục Di Ninh khiến cảm xúc của hắn bị phân tán, một chút phản ứng vừa có đã biến mất không còn lại gì.
Điều này làm hắn sinh ra chút mất mát, đồng thời trong lòng cũng dâng lên vô hạn hy vọng, có lẽ một ngày không xa, hắn có thể khôi phục hoàn toàn.
Trước đó hắn làm nhiều việc như vậy, chỉ vì không muốn để cho người Nhung cướp đi giang sơn Đại Tần, giết hại con dân Đại Tần, một lòng mong muốn bảo hộ giang sơn vững mạnh không bị người ngoài giẫm đạp, chưa từng nghĩ đến tương lai mình sẽ ra sao, nhưng bây giờ...
"Tần Dục... Ngươi thật không có việc gì chứ?" Lục Di Ninh khó hiểu nhìn hắn.
"Ta thật sự không có việc gì." Tần Dục cầm tay Lục Di Ninh: "Di Ninh, Tần Dục ta ngay tại đây xin thề, nhất định bảo hộ nàng một đời bình an vui vẻ, vinh hoa phú quý."
Bình luận