Chương 29: Tặng thuốc trị thương (1)
Edit: Tử Lam
Beta: Dao
Du Hằng là lén đến gặp Đoan Vương, nên sau khi vừa nói chuyện với Tần Dục xong liền rời đi. Trước khi đi, hắn đã đáp ứng sẽ mang những người trong thương đội từng đi Tây Bắc đem đến cho Tần Dục dùng.
Mấy thương đội chuyên đi Tây Bắc tuy rằng cũng là hạng mục kiếm ra tiền, nhưng Du gia không thiếu những hạng mục khác dư sức kiếm được nhiều lợi nhuận hơn thế nhiều, cho nên đối với Du gia, hiện tại nó đã sớm thực chi vô vị [1] bỏ thì lại tiếc chút râu ria. Cho nên giao nhóm người này cho Tần Dục, bọn họ cũng không cảm thấy đáng tiếc.
Bởi đối với Tần Dục mà nói, đây lại là đại ân giúp đỡ cho hắn.
[1] Thực chi vô vị: Ăn vào không có vị gì, không có cảm giác. Ở đây có thể hiểu đường dây thương đội chuyên đi Tây Bắc bỏ đi thì tiếc nhưng giữ lại thì cũng không được bao nhiêu công dụng, tựa như thức ăn ăn vào không có vị nhưng bỏ thì lại thấy phí.
Nếu Tần Dục quyết định muốn đi Tây Bắc, vậy thì chắc chắn phải an bài bên kia một chút. Mà thương đội Du gia, chính là lựa chọn tốt nhất, nếu hoạt động tốt, nói không chừng những vật tư mà hắn đưa đi Tây Bắc không những không bị tốn kém tiền bạc mà còn có thể kiếm được một mớ lời từ bên đó.
Tần Dục gấp rút hợp tác làm ăn với Du gia, sau đó lại đi gặp vài người, trong đó phần lớn đều là quang minh chính đại (đường hoàng) đi gặp. Suy cho cùng, những người hắn gặp, nhiều người trong số đó là vài nhân vật nhỏ ở hiện tại.
Chỉ là, những tiểu nhân (người nhỏ, nhân vật nhỏ) này sau mười năm, đều sẽ trưởng thành trở nên cường đại.
Tần Dục rất bận, không có thời gian đi tắm suối nước nóng. Lúc hắn bàn chuyện với người ta không thể để Lục Di Ninh ở bên cạnh, chỉ có thể dụ dỗ Lục Di Ninh, bảo nàng đi chơi với Chiêu Dương.
Lục Di Ninh có chút không tình nguyện, nhưng hiện giờ nàng đã hiểu chuyện hơn nhiều. Sau khi chung đụng với Chiêu Dương hơn hai tháng, ít nhiều cũng nguyện ý thân cận một chút với Chiêu Dương, cho nên cuối cùng vẫn đi theo Chiêu Dương.
Vì thế, vào lúc Tần Dục bận phát hoảng, Lục Di Ninh và Chiêu Dương lại đi dạo chơi hết mọi khắp ngõ ngách của thôn trang. Mặc dù thôn trang vào đông không có gì để chơi, nhưng Chiêu Dương chưa bao giờ đi ra ngoại thành nên cũng vô cùng hứng thú, ngay cả mấy cọng cỏ khô cũng có thể chơi hết cả buổi sáng.
Mấy nữ hài (bé gái) được gọi tới để bồi hai vị nữ quyến (tức Chiêu Dương và Lục Di Ninh á) hôm nay dẫn Chiêu Dương và Lục Di Ninh đi du ngoạn tìm được một hang thỏ hoang ở một mảng cỏ dại.
"Công chúa, đây là động của thỏ hoang, trong động có thỏ hoang đó." Mấy nữ hài mười mấy tuổi nói với Chiêu Dương, ai ai trong thôn trang đều cũng muốn lấy lòng Chiêu Dương và Lục Di Ninh, cho nên tìm được cái động thỏ hoang này, sau khi xác định bên trong có thỏ hoang lại không trực tiếp đi bắt, mà lại tìm Chiêu Dương đến.
Chiêu Dương xác thật rất cảm thấy hứng thú với thỏ hoang: "Trong động thật sự có thỏ?" Nàng đã thấy qua mấy con thỏ trắng trắng mềm mụp (*) được người ta nuôi, nhưng còn chưa gặp qua loại thỏ hoang này nha!
Bình luận