Chương 17: Dạy nói chuyện(1)
Edit: Vi Đình
Beta: Tiểu Pi + Dao
Tần Dục dặn Chiêu Dương đi nghỉ trưa, cũng đưa Lục Di Ninh lên giường nghỉ ngơi, nhưng mình lại không vào ngủ, mà bắt đầu viết thư gửi cho những người thân tín của hắn.
Dựa theo tính cách của mỗi người, thư mà hắn viết cho bọn họ đều không giống nhau, sau đó gọi Thọ Hỉ sai người gửi đi.
Ngoài ra, hắn còn viết cho một số người mà mình cũng không mấy thân quen, nhưng những người đó có thể dùng được, đặc biệt là ở phía Giang Nam ...... sự sụp đổ của Đại Tần có quan hệ rất lớn với cuộc phản loạn ở Giang Nam, hiện tại tình hình bên đó cũng không phải đặc biệt hỗn loạn, cho nên nếu có thể, hắn muốn liên lạc với một vài người trước.
Đáng tiếc rằng trên tay hắn người có thể dùng được không nhiều, nếu không hắn sẽ tìm một người có khả năng ăn nói để đưa bức thư đi, hiển nhiên hiệu quả sẽ cao hơn so với một phong thư đơn thuần.
Nhưng hắn cũng không vội, hiện giờ hắn cũng chưa có ý định sẽ làm cái gì, trước tiên chỉ cần tạo vài mối quan hệ tốt một chút là đủ rồi.
Viết hết phong thư này đến phong thư khác khiến cánh tay của Tần Dục có chút rã rời, trong lúc lơ đãng vừa quay đầu lại, hắn phát hiện Lục Di Ninh vừa rồi còn nhìn lén mình không chịu ngoan ngoãn ngủ, mà hiện tại nàng đã ngủ từ lúc nào rồi.
Thân thể nàng thật sự suy nhược, nên ăn nhiều và ăn ngủ hơn... Tần Dục cười khẽ, rồi kêu Thọ Hỉ đang chờ bên ngoài phòng tiến vào: "Thẩm vấn đám người bên cạnh Chiêu Dương sao rồi?"
Thọ Hỉ ở bên ngoài phòng sớm đã nghe xong thủ hạ báo lại, nghe thấy Tần Dục hỏi, lập tức nói: "Thưa Vương gia, những người đó đều đã khai hết."
"Nhanh như vậy sao?" Tần Dục có chút kinh ngạc.
"Một đám nha hoàn sống trong nhung lụa, căn bản là chịu không nổi dụng hình." Thọ Hỉ lại nói, lời nói mang theo đôi chút khinh thường.
Tần Dục nghe vậy, lập tức bật người thẳng lưng lên: "Sắp xếp mọi việc bên kia cho ổn thỏa, ta sẽ cùng Chiêu Dương qua đó."
Nói xong, Tần Dục đã rời khỏi, nhưng kết quả xe lăn đẩy gây nên tiếng động, khiến cho Lục Di Ninh ở trên giường đột ngột bò dậy. Nàng mới vừa tỉnh, thoạt nhìn có chút mê man, nhưng lúc sau đã liếc thấy Tần Dục, rồi bước nhanh rời giường, sau đó chạy về phía Tần Dục.
"Mặc quần áo vào." Tần Dục có chút bất đắc dĩ, nhìn Lục Di Ninh mặt vẫn đầy mờ mịt, cuối cùng vẫn gọi người mang quần áo tới, sau đó tự mình mặc vào cho nàng, nàng vẫn mặc quần áo của hắn.
Mang theo Lục Di Ninh mặc nam trang, Tần Dục đi sang sân của Chiêu Dương.
Tần Dục dặn Chiêu Dương về nghỉ trưa, nhưng hôm nay đột nhiên xảy ra nhiều chuyện như vậy, làm sao mà nàng ngủ được? Nàng trợn tròn mắt nằm trong chốc lát rồi lại ngồi dậy, nàng vẫn đang đợi Tần Dục.
Nhìn thấy Tần Dục tới, hai mắt nàng hiện lên sự vui vẻ, sau đó tư thái đoan chính, từng bước nhỏ đi đến chỗ Tần Dục: "Gặp qua hoàng huynh..."
Bình luận