🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 134: Đăng cơ (1)

Edit: Tử Yên
Beta: Quanh

Vĩnh Thành Đế có dung mạo cực kì xuất sắc, Triệu Hoàng hậu cũng không kém, mà Tần Dục lại thừa hưởng ưu điểm của hai người.

Năm đó khi hắn chưa trở thành phế nhân, nữ tử ái mộ hắn đếm không hết, nhưng sau khi hắn ngã ngựa, thân thể càng ngày càng sa sút, cả người nhìn rất không có tinh thần, không hề còn phong thái năm nào.

Nhưng hiện tại…

Hiện tại nhìn Tần Dục so với năm đó càng thêm xuất chúng.

Năm đó hắn cùng lắm mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi, phong độ nhẹ nhàng, nhìn chung vẫn có chút non nớt, nhưng hôm nay, thời gian lắng đọng lại trên người hắn một khí chất riêng biệt.

Hơn nữa việc Lục Di Ninh mỗi ngày dùng nội lực giúp hắn trị liệu cũng có chỗ tốt, không nói cái khác, làn da hắn đã cải thiện rất nhiều, nay…hiện tại nhìn Tần Dục so với lúc trước còn xuất sắc hơn.

Đội quân Tây Bắc nhìn thấy Tần Dục đều đồng thanh hô “Đoan Vương” rồi hành lễ, nhưng lúc này những vị đại thần bên cạnh có chút phản ứng không kịp, còn các vị tôn thất càng thêm sợ hãi.

Tần Diễn gắt gao nhìn chằm chằm Tần Dục từ trên xe ngựa đi xuống, trong mắt tràn đầy sự hoài nghi cùng với oán độc.

Chân Tần Dục thế nhưng lành lặn?!

Hắn thế nhưng lành lặn!?

“Vương gia…” một mưu sĩ bên người Tần Diễn kêu một tiếng.

Tần Diễn nghe thấy xưng hô đó liền thấy tức giận – Từ khi phản quân bị đuổi đi, hắn không cho người khác gọi mình là Vương gia, mà người bên cạnh hắn đều rất thông minh, mấy ngày nay vẫn luôn gọi hắn là bệ hạ.

Thế nhưng hiện tại người này lại kêu hắn là Vương gia?

“Vương gia, ngài phải hành sự cẩn thận!” Mưu sĩ kia vội vàng nói thêm một câu, lúc trước bọn họ kêu Tần Diễn là “Bệ hạ”, đây là gãi đúng chỗ ngứa, nhưng hiện tại…Bọn họ còn cần mạng.

Nghe được lời này của mưu sĩ, Tẫn Diễn đột nhiên tỉnh ngộ, dường như cả người bị dội một chậu nước, lạnh từ đầu tới chân.

Trong mắt của đội quân Tây Bắc rõ ràng chỉ có Tần Dục, cho nên Tần Tề không tính là cái gì, làm chủ thật ra là Tần Dục.

Mà Tần Dục lại không thích hắn.

Tần Diễn cũng không sợ Tần Tề, rốt cuộc người này cũng rất dễ đối phó, nhưng Tần Dục…Hắn thật sự không đoán ra được tâm tư của Tần Dục.

Đột nhiên Tần Diễn cảm thấy thực sự sợ hãi.

Mà người sợ hãi không chỉ riêng một mình Tần Diễn.

Trong tôn thất có rất nhiều người lúc trước đều đứng về phía Tần Nhạc Tần Diệu, bọn họ cảm thấy Tần Dục là một phế nhân, cũng không để Tần Dục vào mắt, nhưng hiện tại…

“Tai sao lại là hắn…”

"Vậy mà hắn lành lặn…”

“Làm sao bây giờ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...