🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 119: Tình phu thê (1)

Edit: Hanglulu
Beta: Vĩnh An

Lục Di Ninh biến mất.

Lục Di Ninh vẫn luôn hiểu chuyện, Tần Dục cũng không can thiệp hành tung của nàng, kết quả là không thấy Lục Di Ninh đâu.

Lúc đầu Tần Dục chỉ nghĩ Lục Di Ninh đi dạo xung quanh nơi ở của nạn dân, nhưng hắn đã phái người đi dò hỏi, căn bản không ai gặp qua quốc sư.

Lục Di Ninh đã đi đâu?

Tần Dục trong lòng căng thẳng, có chút lo sợ.

“Tìm được quốc sư rồi sao?” Tần Dục sai Triệu Nam đẩy mình ra bên ngoài, hỏi Kim Nham.

“Vương gia, không tìm thấy.” Kim Nham nói, nhìn đến dáng vẻ khẩn trương của Tần Dục, có chút khó hiểu: “Vương gia, quốc sư luôn xuất quỷ nhập thần, ngài ấy nếu đã đi rồi, chúng ta ai có thể tìm được? Đây là…”

Vương gia đây là làm sao? Vị kia chính là quốc sư nha, quốc sư đại nhân sau khi rời đi, ai có thể tìm được ngài ấy đây?

Hơn nữa…… Quốc sư đại nhân không phải thường hay rời đi sao?

Kim Nham cũng không rõ thân phận thật sự của quốc sư, lúc này đặc biệt khó hiểu, Triệu Nam lại hiểu rõ lo lắng hiện tại của Tần Dục: “Vương gia, thuộc hạ dẫn người tự mình đi tìm.”

“Đi đi.” Tần Dục đồng ý không chút do dự.

“Vương gia, Triệu đại nhân chịu trách nhiệm về sự an toàn của ngài.” Kim Nham có chút sốt ruột.

“Hôm nay ngươi có trách nhiệm bảo vệ bổn vương.” Tần Dục nhìn về phía Kim Nham, sau đó đem tất cả thân tín bên người phái ra ngoài tìm Lục Di Ninh.

Thời gian trôi qua nhanh, nhưng Lục Di Ninh vẫn chưa trở về, Triệu Nam cũng không truyền tin tức về.

Lục Di Ninh… Nàng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không?

Không không, nàng chắc sẽ không có chuyện gì đâu, hắn đã nói qua với nàng đừng rời khỏi đây, chỉ cần không rời khỏi khu vực này, Lục Di Ninh chắc chắn sẽ không có việc gì.

Như vậy là chính nàng rời đi?

Sau một năm phát triển, tình hình ở Tây Bắc đã trở nên tốt hơn, ít nhất là lúc này, Tần Dục thậm chí còn không muốn ăn thịt gà, bây giờ trên tay hắn còn có hẳn một trang trại nuôi gà, chuyên sử dụng hạt giống cỏ để nuôi gà.

Hôm nay, hắn cho người làm một con gà, nửa hầm canh nửa kho tàu, kết quả thức ăn đã sớm nguội mà Lục Di Ninh vẫn chưa trở về.

“Vương gia, ngài ăn một chút gì đi.” Thọ Hỉ khuyên nhủ, bây giờ trời đã khuya, nhưng Vương gia cái gì cũng chưa ăn…

“Ta ăn không nổi.” Tần Dục nói xong lại phân phó: “Đem món ăn mặn đặt trên bếp lò hâm nóng, thức ăn chay ngươi thưởng xuống dưới … Để đầu bếp chờ, chờ Di Ninh trở lại, lại sai hắn làm vài món ăn.”

“Vâng, Vương gia.” Thọ Hỉ nói, lại lo lắng mà nhìn Tần Dục một cái.

Vương gia nhà hắn coi trọng Vương phi không cần nói rõ, nhìn thì Vương phi cả ngày dính lấy Vương gia, nhưng thật ra… Vương gia làm sao rời xa Vương phi được?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...