Chương 118: Dần dần khôi phục (3)
Edit: Hanglulu
Beta: Vĩnh An
Mùa xuân ở Tây Bắc đến rất muộn, Tần Dục đã bắt đầu cho nạn dân cùng với phụ binh ngừng việc khai phá vào mùa đông. Mùa xuân đến nên nhiều khu đất ở Tây Bắc đều được khai phá để trồng lương thực.
Ruộng đất mới khai phá cũng không quá phì nhiêu màu mỡ, chỉ sợ sản lượng lương thực trong tương lai sẽ không cao, nhưng vẫn là niềm hi vọng cho nạn dân.
Lúc này vẫn còn nạn dân từ Trung Nguyên kéo đến Tây Bắc. Tần Dục thu nhận hết tất cả, đồng thời cũng cảm thấy áp lực cực lớn. May mắn là hắn đã chuẩn bị rất nhiều để có thể hỗ trợ những nạn nhân này.
Tần Dục chưa bao giờ bận đến thế, mỗi ngày đều có rất nhiều việc phải xử lý, mà mỗi ngày Tây Bắc đều phát sinh những biến đổi lớn.
Tây Bắc vốn từng là nơi không có người ở, nay càng trở nên đông đúc, quân đội cũng được mở rộng hơn.
Đương nhiên, điều ngạc nhiên nhất đối với Tần Dục là cuối cùng hắn đã có thể đứng dậy.
Tần Dục dựa vào quải trượng để đứng vững rồi sau đó di chuyển từ từ về phía trước. Tuy vẫn không thể so sánh được với những người bình thường, nhưng tất cả điều này đã làm hắn vô cùng vui mừng.
Mà tối nay còn xảy ra một việc làm Tần Dục hết sức kinh ngạc.
Hắn giật mình tỉnh dậy nửa đêm vì quần ướt. Dĩ nhiên không phải là do hắn tiểu tiện, mà hắn lại một lần nữa "trưởng thành".
Trước kia, khi lần đầu gặp chuyện này, hắn còn có chút không hiểu rõ, nhìn người hầu hạ xung quanh còn có biểu tình chế nhạo của mẫu hậu, hắn càng không biết rõ nguyên nhân, nhưng bây giờ hắn đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Tần Dục cực kỳ vui mừng, Lục Di Ninh nhích lại gần, cái mũi động đậy: "Mùi này là gì?"
"Mùi hương thật kì quái." Lục Di Ninh lại nói tiếp.
Tần Dục gần như bật dậy từ trên giường, hô to: "Thọ An!"
Hôm nay Thọ An canh giữ ở bên ngoài, nghe được Tần Dục kêu to, hắn vội vàng tiến vào, lập tức ngửi thấy mùi hương kì lạ, Tần Dục còn sai hắn đi lấy quần.
Thọ An cùng Thọ Hỉ đều lớn tuổi hơn Tần Dục, có thể nói là nhìn Tần Dục lớn lên, tự nhiên liền biết hiện tại Tần Dục đã khôi phục, tâm trạng vô cùng xúc động.
Bọn họ làm thái giám chính là gửi gắm cả cuộc đời ở trên người chủ tử, Tần Dục có tiền đồ, tương lai bọn họ có thể phong quang vô hạn, ngược lại, nếu Tần Dục không có tiền đồ, thậm chí làm trái chức vụ, khẳng định cuộc sống sau này của bọn họ sẽ không quá tốt.
Tuy Tần Dục xảy ra chuyện nhưng bản lĩnh không nhỏ, Thọ An cũng không vì vậy mà tuyệt vọng, chỉ là Tần Dục không có con nối dõi, hắn vẫn có chút lo lắng cho tương lai.
Hiện tại hắn không cần phải lo nữa!
Mỗi ngày Vương gia cùng Vương phi đều ngủ chung, nói không chừng bọn họ sẽ sớm có tiểu chủ tử!
Bình luận