🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 103: Tặng mỹ nhân (3)

Edit: CNY
Beta: Rysa

Nơi này đã là biên quan, không phải đơn giản quơ tay là tìm được phòng như ở thành Quảng Ninh. Đoan vương nói hắn ta có thể xoay sở ra chỗ ở… Nơi này có chỗ nào ở được?

Lý Sùng An còn may, đi theo hắn chỉ có hai mươi tiểu tướng, hắn nhìn đội ngũ, hừ một tiếng.

Một trong những tiểu tướng này là người Trương Giám từng đề cử với Tần Dục, Chu Khánh.

Chu Khánh không có ác cảm gì với Đoan vương, nhưng lại thấy người này vô cùng phiền toái. Làm vương gia không làm đột nhiên chạy tới biên quan làm gì? Sợ thế gian yên bình quá sao?

Chu Khánh tuy hừ một tiếng, nhưng rất nhỏ, xung quanh lại đông người, không ai chú ý hành động vừa rồi của hắn, hắn càng đắc ý quay trái quay phải nhìn ngó khắp nơi.

Đột nhiên hắn nhìn thấy một người quen đang tiến đến cùng vài người khác.

Người quen này của Chu Khánh, là thương nhân hàng da đã mua mảnh đất to gần quân doanh xây nhà.
Ở Tây Bắc, những người giao dịch với người Nhung đa phần đều không phải là người đứng đắn, Đại Tần có quy định cấm bán muối và thiết cho người Nhung, nhưng luôn có những thương nhân chạy theo đồng tiền mà bỏ luật lệ ngoài tai. Chu Khánh từng hoài nghi thương nhân hàng da này cũng nằm trong số đó, từng phái người theo dõi một thời gian, kết quả người này kinh doanh không có gì để trách, một cân muối một miếng thiết cũng không bán cho người Nhung.

Từ đó, Chu Khánh sinh ra hảo cảm với người này, lúc trong người có tiền, thỉnh thoảng sẽ đến chỗ hắn mua dê về đãi huynh đệ.

“Du chưởng quầy sao lại tới đây?” Thấy người đi về hướng Đoan vương, Chu Khánh theo bản năng gọi một tiếng, sau bị Lý Sùng An liếc, lập tức ngậm miệng.

“Là Chu giáo úy à. Ta tới đón chủ nhân của chúng ta.” Du chưởng quầy cười tủm tỉm nói, sau đó tiến lên, khom lưng hành lễ với Tần Dục: “Vương gia, vương phủ đã chuẩn bị xong, đủ chỗ cho mọi người ở.”

Vương phủ? Vương phủ nào? Mọi người vô cùng khó hiểu, quay đầu lại thấy Đoan vương gật gật đầu đi tới hướng ‘Tiểu thành’ mà Du chưởng quầy tốn một năm mới xây nên.

Tường viện kia được xây dựng dựa theo kiến trúc tường thành biên quan, chiếm diện tích đặc biệt lớn tại địa phương này, là vương phủ của Đoan vương?

Trương Giám nhìn tường viện màu xám cách đó không xa, kinh ngạc.
Hắn từ kinh thành tới, khi đến nơi thì chướng mắt toàn bộ phòng ở đây, sau vì để bản thân thoải mái, hắn còn cho người xây riêng cho hắn một phủ đệ.

Hắn nghĩ Đoan vương thế nào cũng ở trong một vương phủ bên ngoài bề thế bên trong lộng lẫy, không ngờ Đoan vương, sớm đã xây một biệt viện bằng bùn đắp ở biên cảnh…

Trương Giám ngẩn người, ngay sau đó cười nói: “Vương gia, lão thần đưa tiễn người.”

Nói xong, hắn liền vội leo lên xe ngựa hướng ‘bùn viện’ kia mà đi.
Vương phủ của Tần Dục, từ xa nhìn đổ nát, nhưng đến gần, lại thấy như một mãnh thú hung tợn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...