🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 122: Đăng cơ 10

"Đây là ly rượu em nợ anh ở Vọng Kinh Các."

Đợi đến khi bầu trời phía đông bắt đầu sáng dần, khí vận long mạch không khống chế được toàn bộ tản vào không trung, Cục điều tra đặc biệt nhanh chóng bắt tay vào giải quyết hậu quả.

Đinh Minh đứng trước tòa nhà tổng bộ tập đoàn Triệu thị ra lệnh.

Đầu tiên là phong tỏa toàn bộ tòa nhà tổng bộ tập đoàn Triệu thị, đồng thời liên hệ với người phụ trách tập đoàn Triệu thị, lấy danh nghĩa công an yêu cầu tiến hành kiểm tra an toàn khẩn cấp đối với tòa nhà công ty bọn họ, đề nghị tập đoàn Triệu thị sắp xếp cho nhân viên làm việc ở nhà vài ngày.

Sau đó lại yêu cầu mọi người rời khỏi tòa nhà. Dương Kỷ Thanh và những người tham chiến có thể trực tiếp rút khỏi hiện trường. Nhân viên an ninh và những nhân viên không liên quan khác của tòa nhà, để lại phương thức liên lạc là có thể về nhà. Một đám thuật sĩ của Trảm Tự Hội toàn bộ áp giải về về tổng bộ của Cục điều tra đặc biệt để giam giữ thẩm tra xử lý.

Tiếp theo cử nhân viên chuyên môn về trận pháp vào tòa nhà để tìm kiếm và đánh dấu các điểm chôn pháp khí của trận pháp khí vận long mạch, sau đó sẽ cho công nhân vào tháo dỡ tường.

Đinh Minh không rời khỏi hiện trường dù chỉ một bước, bận rộn không ngừng.

Anh ta vừa gọi xong một cuộc điện thoại, thở phào nhẹ nhõm, thoáng nhìn thấy Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan lên xe Nhậm gia.

Đinh Minh bảo cấp dưới báo cáo công việc chờ đợi một chút rồi nhanh chóng bước tới chiếc Range Rover mà Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan vừa lên, gõ cửa sổ ghế lái.

Nhậm Du hạ cửa sổ xe xuống.

Đinh Minh đặt một tay lên nóc xe, cúi đầu chào Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan ở ghế sau, sau đó cách một Nhậm Du, bắt đầu nói chuyện với Nhậm Thiếu Trạch đang ngồi ở ghế phụ.

"Các anh đi luôn à?"

"Không thì ở lại làm việc không công cho Cục điều tra đặc biệt của các cậu à?" Nhậm Thiếu Trạch quay đầu nhìn Đinh Minh.

"Tôi có thể xin tiền lương cho các anh." Đinh Minh nghiêm túc nói.

"Cậu quay đầu nhìn lại phía sau xem, cậu chắc chứ?" Nhậm Thiếu Trạch cười như không cười nói.

Đinh Minh nhìn theo hướng Nhậm Thiếu Trạch chỉ. Phía sau là một hàng dài xe của Nhậm gia từ bãi đỗ xe lái ra, ước chừng có ba bốn chục chiếc. Mỗi xe có bốn người, tổng cộng đã hơn trăm người, chưa kể có xe còn nhiều hơn bốn người.

Nhậm gia tới dần dần, anh ta trước đó không thấy hết, không ngờ lại có nhiều người đến vậy. Nếu chỉ xin lương cho mười mấy người thì còn tạm được, nhưng hơn trăm người thì cục không đủ khả năng chi trả.

"Tạm biệt! Chúc các cậu lên đường suôn sẻ!" Đinh Minh quyết đoán lui về phía sau hai bước, phất tay lớn tiếng tạm biệt.

Nhậm Thiếu Trạch cười nhạo, sau đó ra hiệu cho Nhậm Du lái xe.

Nhậm Du khởi động xe đi ra ngoài, đoàn xe phía sau cũng từ từ di chuyển theo.

Đinh Minh nhìn từng chiếc xe đi qua trước mắt mình, có chiếc là xe sang chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra, cũng có chiếc là xe thương vụ tuy khiêm tốn nhưng không hề rẻ.

"Thật có tiền." Đinh Minh không nhịn được cảm thán nói.

"Nhị sư huynh, cố gắng làm việc nhé, em và Phù Cẩn đi trước đây!" Lại có một chiếc xe sang khác chậm rãi đi ngang qua Đinh Minh, Phương Hạ thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, gửi lời động viên chân thành tha thiết đến sư huynh đồng môn.

"Cậu cũng không phải người Nhậm gia, cậu ngồi trên xe người ta làm gì? Xuống đây hỗ trợ cho sư huynh!" Đinh Minh từ chối sự động viên, ra lệnh gọi sư đệ.

"Em phải đưa Phù Cẩn đi ăn sáng ở Nhậm gia, không rảnh, bye bye!"

"Vô tình vô nghĩa!"

"Em sẽ nhớ chụp ảnh và chia sẻ bữa sáng với anh qua mạng."

"Cút đi!"

Đinh Minh vừa đưa mắt nhìn đoàn xe Nhậm gia rời đi, quay sang nhìn cấp dưới đang chờ.

"Chuyện gì?"

"Đội trưởng Đinh, cảnh tượng khí vận long mạch tan vào không trung ở tòa nhà Triệu thị đêm qua đã bị cư dân mạng chụp lại rồi đăng lên mạng, hiện tại đã lên hot search!"

"Cái gì?" Đinh Minh quay đầu nhìn đối phương: "Chẳng phải thuật sĩ Trảm Tự Hội đã đặt trận pháp che mắt quanh tòa nhà Triệu thị rồi sao? Sao cư dân mạng lại chụp được?"

"Lúc khí vận long mạch gần tan hết, người của chúng ta không cẩn thận đánh ngất thuật sĩ duy trì trận pháp che mắt. Trận pháp này dựa vào ý thức của thuật sĩ duy trì, thuật sĩ vừa hôn mê, thủ thuật che mắt lập tức mất hiệu lực." Cấp dưới của Đinh Minh ngượng ngùng nói.

"Tại sao lúc đó không ai phát hiện?" Đinh Minh cầm lấy máy tính bảng từ tay cấp dưới, lướt xem hot search.

"Vì lúc đó không đủ người, tất cả đều vào tòa nhà, không ai ở ngoài canh gác nên không để ý trận pháp mất tác dụng..."

"..." Ừ đúng rồi, cũng chính là anh ta ra lệnh tất cả mọi người vào hỗ trợ.

Đinh Minh bình tĩnh lại, lướt xem hot search, thấy không chỉ một hot search.

#Tòa nhà Triệu thị#

#Tòa nhà Triệu Thị lấp lánh#

#Tòa nhà Triệu Thị phát sáng#

#Rạng sáng hai giờ rưỡi, tôi đã xem một trận mưa sao băng ngược#

"Cậu cũng biết là đã hai giờ sáng à? Sao không ngủ, lại còn dậy chụp ảnh!" Đinh Minh trừng mắt nhìn bức ảnh chín ô chất lượng cao của cư dân mạng, chửi, "Đệt! Chắc chắn là ảnh chụp bằng thiết bị chuyên nghiệp!"

"Đội trưởng Đinh, xử lý thế nào?"

"Xử lý theo lệ thường, từ từ gỡ hot search, rồi nghĩ ra một câu chuyện hợp lý cho cư dân mạng, nếu cần thiết thì tìm trang web chính thức của tập đoàn Triệu thị phối hợp một chút."

"Đội trưởng Đinh." Đinh Minh vừa nói xong, Trình Vũ đã đi tới.

"Gì?" Đinh Minh ngẩng đầu nhìn y.

"Sở Đường cũng phải tạm thời giam giữ, tôi có thể cùng cô ấy về tổng bộ trước không?" Trình Vũ hỏi.

Tuy rằng Sở Đường bị người thao túng, không thể tự quyết định, nhưng có một số việc đúng là do cô bé làm, tất nhiên cần phải bị giam giữ theo quy định. Nhưng mà sau khi kiểm tra, chắc là có thể sẽ được giảm nhẹ hình phạt.

"Về gì? Cậu và cô ấy mới gặp nhau lần đầu, lại không quen. Tổng bộ có các chị gái dịu dàng chăm sóc cô ấy, cậu là đàn ông thô lỗ cứ ở lại làm việc!" Đinh Minh từ chối yêu cầu của Trình Vũ.

"Nhưng mà..."

"Nhưng cái gì?" Đinh Minh nhìn thoáng qua Sở Đường vẻ mặt đờ đẫn cách đó không xa, thấp giọng nói: "Bộ dáng kia của cô ấy rõ ràng cần can thiệp tâm lý, cậu lại không hiểu, cũng đừng đi theo bên cạnh sốt ruột làm cho người ta thêm phiền."

Trình Vũ há miệng, cuối cùng cũng im lặng. Đinh Minh nói đúng, y đi theo cũng không giúp được gì cho Sở Đường.

"Bây giờ cậu cùng bọn họ đi bịa chuyện, tranh thủ bịa đẹp một chút, nhanh chóng xử lý hot search phiền phức này đi." Đinh Minh nói xong, trực tiếp nhét máy tính bảng vào trong tay Trình Vũ.

Ngày hôm sau sau khi trận chiến ở tòa nhà Triệu thị kết thúc, Dương Kỷ Thanh nhận được phản hồi từ bên Trình Vũ, công việc xử lý hậu quả diễn ra suôn sẻ, pháp khí đại trận dịch chuyển khí vận long mạch cũng đã được tìm thấy, đang chuẩn bị khởi công dỡ bỏ.

Như vậy, Dương Kỷ Thanh bọn họ không cần tiếp tục ở lại thành phố B nữa. Chiều hôm đó, anh cùng với Nhậm Triều Lan trở về nhà ở thành phố Z.

Dương Nhất Lạc, Nhậm Du và Tưởng Tùng không đi theo.

Nhậm Du bị mẹ bắt đi xem mắt. Buổi sáng Dương Nhất Lạc xuất phát đi đến núi Chử Hợp, an ủi vong linh Dương gia chôn cất ở đó, 208 người Dương gia thôn bọn họ cuối cũng cũng đã báo được thù lớn. Tưởng Tùng muốn tiếp tục thuê âm thi Nhậm gia, liền quyết định tạm thời ở lại Nhậm gia làm công góp tiền thuê.

Lái xe đưa bọn Dương Kỷ Thanh trở về là một tiểu bối Nhậm gia, sau khi đưa người đến cửa nhà, lập tức tạm biệt rồi rời khỏi.

Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan mở cửa vào nhà, tòa nhà ba tầng to như vậy, lần đầu tiên chỉ có hai người bọn họ, cảm giác có chút mới mẻ.

"Sao em không đến núi Chử Hợp với Dương Nhất Lạc?" Nhậm Triều Lan đóng cửa lại, quay đầu hỏi Dương Kỷ Thanh.

"Trên núi Chử Hợp đều là tiểu bối của em, bọn họ làm tổ tông như em vì bọn họ  quan tâm lao lực, em đi sợ bọn họ xấu hổ không chịu nổi." Dương Kỷ Thanh nửa đùa nửa thật nói xong, lại cụp mắt thở dài một tiếng: "Dương Nhất Lạc hẳn là có rất nhiều chuyện muốn nói với bọn họ, em đi theo sẽ quấy rầy cậu ấy."

"Vậy tối nay anh đưa em đi một chuyến?" Nhậm Triều Lan đề nghị.

"Được." Dương Kỷ Thanh đồng ý, liếc nhìn sắc trời tối dần ngoài cửa sổ: "Tối nay chúng ta ăn cái gì? Đi ra ngoài ăn hay gọi đồ ăn bên ngoài?"

"Hay để em nấu?" Nhậm Triều Lan nhìn thoáng qua phòng bếp, đưa ra lựa chọn thứ ba.

"Anh biết nấu ăn sao?"

"Anh vẫn luôn học."

"Vậy em muốn thử tay nghề của anh."

Trong tủ lạnh còn có một ít đồ ăn Nhậm Du mua lúc trước, Nhậm Triều Lan chọn nguyên liệu cho bốn món ăn.

Nhậm Triều Lan đứng bếp nấu ăn, Dương Kỷ Thanh đứng bên cạnh phụ giúp.

Ban đầu Dương Kỷ Thanh cũng không mong đợi Nhậm Triều Lan nấu ăn quá ngon, trước kia hai người đều là đại thiếu gia, không có nền tảng nấu nướng. Nhậm Triều Lan thực sự đã học nấu ăn nhưng thời gian học không lâu. Nhưng sau khi món sườn sốt chua ngọt cuối cùng ra khỏi nồi, Dương Kỷ Thanh cũng có nhận thức mới về Nhậm Triều Lan, người này thực sự đã thắp sáng kỹ năng nấu ăn.

Dương Kỷ Thanh đứng sau Nhậm Triều Lan, hai tay đặt lên vai hắn, nhón chân nhìn món sườn sốt chua ngọt vừa được làm xong đang được đạt trên bàn: "Em có thể nếm thử một miếng không?"

Nhậm Triều Lan cầm đũa gắp một miếng thịt, xoay người đút vào miệng Dương Kỷ Thanh: "Thế nào?"

Đôi mắt xinh đẹp của Dương Kỷ Thanh hơi mở to, dứt khoát khen ngợi: "Ngon quá!"

Nhậm Triều Lan cười một cái, xoay người hôn lên khóe miệng Dương Kỷ Thanh, l**m sạch nước sốt trên miệng rồi khen ngợi: "Quả thật rất ngon."

Dương Kỷ Thanh l**m khóe miệng bị Nhậm Triều Lan hôn, yêu cầu: "Thêm một miếng nữa!"

Nhậm Triều Lan lại đút cho Dương Kỷ Thanh một miếng, sau đó bưng đĩa đi ra ngoài: "Ra ngoài ăn cơm."

Bọn Dương Nhất Lạc không có ở đây, chỉ có hai người Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan ăn cơm, bọn họ cũng không dùng bàn ăn, trực tiếp bưng đến bàn nhỏ bên cửa sổ sát đất ăn.

Dương Kỷ Thanh lấy một chai rượu nho từ trong tủ lạnh, rót hai ly rượu, sau đó đưa một ly cho Nhậm Triều Lan.

"Cho anh, đây là ly rượu em nợ anh ở Vọng Kinh Các."

Nhậm Triều Lan cười nhận lấy ly rượu Dương Kỷ Thanh đưa tới, vừa đưa ly lên môi thì thấy Dương Kỷ Thanh cầm ly rượu khác, ôm lấy cổ tay hắn, ly rượu lần lượt thay đổi, Tiền Ngũ Đế treo trên dây đỏ ở cổ tay phát ra tiếng va chạm nhẹ.

Ánh mắt bọn họ xuyên qua ánh sáng ấm áp, sau đó cùng nhau uống cạn rượu giao bôi trong tay.
____________________

Editor có lời muốn nói: Hoàn chính văn rồi, tạm biệt hai bé Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan 🎉🎉🎉

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
Full
712
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu

Giữa một thế giới đầy mưu mô và những âm mưu chính trị, “Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu” mở ra một hành trình rực rỡ của tình yêu và sự tái sinh. Thẩm Xu, cô gái xinh đẹp với dung mạo như hoa đào, lớn lên trong sự che chở của […]
5.0 224 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
319
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Full
179
Đô Thị · Đang thịnh hành

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Trong thế giới của hào môn, nơi tình yêu và mưu mô sắc bén đan xen, “Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên” mở ra một hành trình đầy chao đảo của Lục Nhiên – một thiếu gia bị lãng quên. Ngay từ những năm tháng đầu đời, Lục Nhiên đã phải chịu đựng […]
0.0 147 Chương
Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
287
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Full
366
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thực sự, Tô Du – một người phụ nữ 37 tuổi, đã quyết định nhận nuôi một đứa trẻ để bù đắp cho nỗi cô đơn trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, định mệnh đã bất ngờ đổ ập xuống khi cô gặp tai nạn và linh […]
0.0 278 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Full
931
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Trong thế giới của **”Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh,”** cuộc sống không còn đơn giản mà trở thành một hành trình đầy thử thách và cảm xúc. Lý Thanh Vận, một người phụ nữ bình thường, bỗng nhiên xuyên thư thành mẹ ruột của nam […]
0.0 254 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...