"Hôm nay các con đều thể hiện rất tốt, cô giáo đã chuẩn bị những món quà nhỏ cho mỗi bạn đó."
Ngô Tiểu Viên vỗ tay để thu hút sự chú ý của các bé. "Bánh và đồ chơi, các con thích cái nào?"
"Con muốn bánh."
"Con muốn búp bê Barbie."
"Con muốn xe hơi!!!"
"Con muốn Ultraman!"
"Vậy... con muốn trứng khủng long."
Ngô Tiểu Viên khựng lại khi nhìn vào những món quà đã chuẩn bị cẩn thận. Búp bê Barbie và xe hơi thì không khó, cô đã mua sẵn rồi, Ultraman cũng có, nhưng... trứng khủng long là cái gì nhỉ?
"Đưa vở bài tập hôm nay lên đây nào." Ngô Tiểu Viên nhìn các bé chuẩn bị đứng lên rồi nói.
"Xếp hàng, nộp vở rồi đến chỗ cô Tiểu Cầm nhận quà nhé."
"Cô Ngô, cô mặc váy màu xanh đẹp quá, như tiên nữ vậy."
Ngô Tiểu Viên ngừng tay đang thu vở, cô xoa đầu cậu bé. "Miệng của Tinh Tinh ngày càng ngọt đấy."
Nghe vậy, Văn Trì chớp mắt cười tươi, trông vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại.
"Cô giáo, con có thể đổi đồ chơi thành bánh không?"
Ngô Tiểu Viên đã chuẩn bị đồ chơi và bánh cho mỗi bạn nhưng Văn Trì chỉ quan tâm đến bánh hơn là đồ chơi.
"Không được đâu, nếu con ăn thêm một cái bánh thì các bạn khác sẽ không có phần."
Thực ra cô đã chuẩn bị thêm một ít bánh phòng trường hợp rơi rớt hoặc có sự cố, nhưng vì gia đình của Văn Trì đã dặn dò đặc biệt là không cho bé ăn quá nhiều đồ ngọt nên cô Ngô mới nói dối rằng bánh không đủ.
"Vậy được rồi ạ." Văn Trì hơi thất vọng, nộp xong vở thì cậu đi đến chỗ cô Cầm để nhận quà.
"Tinh Tinh thích gì?" Cô Tiểu Cầm mở túi đựng quà ra, "Xe hơi hay Ultraman?"
"Con muốn một cái bánh."
"Bánh có rồi, con còn có thể chọn một món đồ chơi nữa." Cô Tiểu Cầm đẩy vài món đồ chơi về phía Văn Trì, "Con thích cái nào?"
Văn Trì tùy ý lấy một món quà. Cậu ôm bánh nhỏ, vui vẻ trở về chỗ ngồi.
Một lúc sau, tất cả các bé đều đã nhận được quà.
"Các con đã nhận bánh hết rồi, giờ để lên bàn và xếp hàng đi rửa tay nhé."
Các bé đều đứng dậy.
Chỗ rửa tay ở bên ngoài, hai cô giáo dẫn các bé đi, một cô đứng cạnh bồn rửa, còn cô kia đứng ở cuối hàng.
Sau khi rửa tay xong, Văn Trì quay người định trở về lớp thì bất ngờ bị một bàn tay nhỏ kéo lại.
Trước mặt cậu là một bé thấp hơn cậu nửa cái đầu, đôi mắt to tròn nhìn cậu.
"Anh ơi, các anh chị có đang ăn bánh không?"
Bánh không phải là của nhà trẻ phát mà do cô giáo lớp tự mua cho lớp mình nên các lớp khác không có.
"Em cũng muốn ăn."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?