Đã ba tháng từ khi vào đoàn phim nhưng việc quay phim vẫn chưa kết thúc. Nhân dịp Tết Nguyên Đán, đạo diễn đã cho mọi người một tuần nghỉ ngơi.
Những năm trước, Cố Yến Thâm thường không nhận bất kỳ lời mời nào mà chọn đi du lịch một mình. Từ nhỏ đến lớn, hắn đã trải qua rất nhiều ngày lễ một mình. Trước đây, hắn từng mong có gia đình để cùng nhau đón Tết nhưng khi lớn lên, hắn lại cảm thấy thích sự cô đơn một mình.
Hắn vẫn nhớ đêm giao thừa đầu tiên gặp Lộ Văn Tinh, lúc đó hai người nói chuyện điện thoại với nhau, Lộ Văn Tinh cũng đồng ý nhận vai trong <>.
Cũng trong đêm giao thừa năm đó, ngoài tiếng chuông giao thừa, hắn còn nhận được câu chúc 'Chúc mừng năm mới' của Lộ Văn Tinh.
Một lần nữa, Cố Yến Thâm nhận ra rằng có người bên cạnh là điều thật hạnh phúc.
Thấy Cố Yến Thâm cầm kịch bản mà không biết đang nghĩ gì, Lộ Văn Tinh tiến lại hỏi: "Đoàn phim nghỉ một tuần, thầy Cố định ăn Tết thế nào?"
Cố Yến Thâm cười: "Trước đây anh thường ăn Tết một mình, không có kế hoạch gì cả. Bây giờ thì nghe theo bạn trai."
Lộ Văn Tinh đã biết về những chuyện trong quá khứ của Cố Yến Thâm và hiểu tính cách của hắn. Cha mẹ hắn đã lập gia đình mới nên hắn không muốn làm phiền ai, vì vậy hắn luôn chọn ăn Tết một mình.
"Em đã bàn với cha mẹ, sẽ đón Tiểu Trình và họ đến nhà họ Văn. Thầy Cố về nhà cùng em nhé."
"Được."
Nếu muốn về nhà họ Văn ăn Tết, Cố Yến Thâm chắc chắn phải chuẩn bị quà Tết. Hắn cũng cần gửi quà Tết cho mẹ đang ở nước ngoài. Rồi hắn còn phải ghé nhà họ Cố, mọi năm hắn cũng thường đến trước để tặng quà nhưng sẽ không ở lại ăn cơm hay qua đêm.
Năm nay cũng vậy, Cố Yến Thâm mang theo quà đã chuẩn bị sẵn, lái xe về nhà họ Cố.
Ngoài ý muốn chính là, Cố Yến Thâm thấy Cố An Thịnh đang ngồi trên ghế sofa.
"Cha."
"Ừ."
Cố An Thịnh chỉ đáp một tiếng rồi không nói gì thêm. Cố Yến Thâm theo thói quen mang quà Tết vào.
"Anh." Cố Yến Ninh đã gọi điện cho Cố Yến Thâm từ lâu, thấy hắn đến, cậu ta cầm điều khiển game đi xuống. "Chơi game với em không?"
"Không chơi."
"Anh chơi với em đi, em chơi một mình chán quá."
Cố Yến Ninh đã kết nối game với TV ở phòng khách, cậu ta ép Cố Yến Thâm nhận tay cầm. "Nghỉ đông ở nhà chán quá."
"Em lớn rồi, còn cần người chơi cùng làm gì?"
"Không giống nhau."
Cố Yến Ninh lén nhìn Cố An Thịnh, thấy cha cậu ta không nói gì, có vẻ cho phép cậu ta chơi game ở phòng khách. Trước đây cậu ta đã chơi ở đó nhưng Cố An Thịnh không thích nên bắt cậu ta về phòng.
TV trong phòng đâu có lớn như ở phòng khách.
"Trái trái."
"Đánh hắn đi!"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?