Chương 80: CHUA CHUA NGỌT NGỌT
Khi Lộ Văn Tinh từ bên ngoài về nhà đã thấy Văn Tranh đang ngồi xem tài liệu trên sofa.
"Anh, sao hôm nay anh về sớm vậy?"
Hàng ngày Văn Tranh thường về nhà lúc 6 giờ chiều, hiện tại mới 4 giờ mà đã thấy Văn Tranh ở đây quả thật rất hiếm lạ.
"Tuần sau có một hạng mục mới, cần tăng ca nên tuần này cho mọi người nghỉ nửa ngày."
"Vậy cuối tuần anh cũng không đến công ty sao?"
"Ừm, nghỉ ngơi hai ngày."
Lộ Văn Tinh có chút hâm mộ. Từ khi cậu và Cố Yến Thâm xác định quan hệ thì đã được một tháng nhưng hai người còn chưa gặp nhau lần nào.
Thời gian của hai người luôn không khớp nhau, bận đến tận mười ngày nửa tháng cũng không có thời gian nghỉ ngơi. Tuy ở công ty Văn Tranh rất nghiêm túc, hay bắt bẻ nhưng khi có ít dự án, nhân viên trong công ty rất thường xuyên được nghỉ phép luân phiên nhau.
"Gần đây em không nhận phim mới gì sao?"
"Em đang xem xét một bộ phim điện ảnh." Lộ Văn Tinh mở tủ lạnh lấy hai chai nước trái cây. Cậu đưa một chai cho Văn Tranh.
"Anh nhớ Trình Huyễn chứ?"
"Ừm." Nghĩ đến chuyện Trình Huyễn sợ người lạ, Văn Tranh hỏi thêm một câu, "Cậu ta có khỏe không?"
"Cậu ấy rất khỏe mạnh, anh chắc chắn không nghĩ được rằng truyện cậu ấy viết đã bán được bản quyền đâu." Lộ Văn Tinh vui vẻ thay cho Trình Huyễn.
Ban đầu giám đốc Trình muốn ủng hộ tiểu thuyết của em trai nên tìm biên tập viên liên hệ Trình Huyễn, nhưng lại giấu chuyện cô tìm biên tập viên.
Biên tập viên chỉ tính toán giúp giám đốc Trình một việc nhỏ, cho Trình Huyễn cơ hội xuất bản nhưng tác phẩm mới của Trình Huyễn làm cho biên tập viên quá bất ngờ. Sau khi đọc xong biên tập viên trực tiếp liên hệ với công ty điện ảnh hợp tác.
Vì chủ đề của bộ tiểu thuyết khá mới lạ nên chắc chắn sẽ nhận được nhiều sự chú ý.
"Bộ phim em muốn nhận chính là tiểu thuyết của Trình Huyễn?"
"Đúng ạ."
Sắc mặt của Văn Tranh trở lên quái dị. Lúc trước Lộ Văn Tinh từng nói qua với anh về tiểu thuyết của Trình Huyễn, anh cũng đã lên mạng tra qua, nói tóm lại chính là tiểu thuyết đam mỹ máu chó, cảm giác dù có chuyển thể thành phim thì cũng sẽ không qua được thẩm định.
"Phong cách viết của cậu ấy đã thay đổi rất nhiều."
Lộ Văn Tinh nhìn sắc mặt của Văn Tranh thì đã đoán được anh đang nghĩ gì.
"Vai chính từng là một vận động viên trượt tuyết."
Cậu ta bị tuyển thủ dự bị và nhân viên nội bộ hãm hại, tố cáo cậu ta dùng thuốc kích thích trước khi thi đấu khiến cậu ta bị hủy tư cách nhận giải và cấm thi đấu 4 năm. Vai chính buồn bã nên đi du lịch, gặp phải tuyết lở suýt chút nữa bỏ mạng. Sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, cậu ta bị mất trí nhớ, quên hết những chuyện không vui, cũng quên luôn niềm đam mê trượt tuyết của cậu ta.
Bạn thấy sao?