Chương 76: CHỨNG CỨ VÔ CÙNG XÁC THỰC
Cố Yến Thâm không đi quá xa. Khi quay lại thì hắn nhìn thấy người quay phim đang đứng dưới vòng quay.
"Tinh Tinh đi đâu rồi?"
Người quay phim chỉ lên vòng quay, "Bị Trịnh Hạo Hành kéo lên kia rồi."
"Tinh Tinh đi theo Trịnh Hạo Hành lên đó?"
Cố Yến Thâm cảm thấy không đúng lắm. Trịnh Hạo Hành và Lộ Văn Tinh mới gặp nhau lần đầu tiên, tiếp xúc trong lúc quay cũng không nhiều, cùng nhau ngồi vòng quay lại càng kỳ quái.
Hơn nữa, nếu nói muốn cùng chơi với hắn thì càng không nên không nói tiếng nào đi ngồi vòng quay với người khác.
"Không phải... Trịnh Hạo Hành muốn ngồi vòng quay rồi lôi kéo Lộ Văn Tinh đi lên."
Phản ứng đầu tiên của Cố Yến Thâm là đi hỏi nhân viên điều khiển vòng quay.
"Đúng vậy, cậu trai đeo mặt nạ đi lên cùng cậu mặc đồ thú kia rồi."
"Cậu đồ thú kia không chịu cởi đầu thú. Mấy trò chơi trên cao không kiến nghị ăn mặc như vậy, tốc độ vòng quay chậm nhưng vẫn có thể bị choáng váng chóng mặt."
"Có thể dừng vòng quay không?"
"Không thể."
Nhân viên công tác biết hôm nay có chương trình đến đây quay nhưng còn có các du khách khác ngồi trên đó, cũng không xảy ra tình huống đột ngột gì nên đương nhiên không thể dừng lại.
Cố Yến Thâm gọi điện thoại cho Lộ Văn Tinh.
Hắn hỏi Lộ Văn Tinh có phải là ở cùng Trịnh Hạo Hành không, sau đó hắn nhận được một câu trả lời mông lung.
"Không có việc gì, là trò đùa dai của một 'người bạn lâu ngày' mới gặp. Vòng quay quay rất chậm, làm phiền thầy Cố chờ tôi hai mươi phút."
"Thầy Cố muốn chơi cái gì thì tôi đều có thể chơi với anh."
Thấy Lộ Văn Tinh còn có thời gian ve vãn với người khác, sắc mặt của Văn Dụ trắng bệch.
"Tàu lượn siêu tốc? Cũng được."
"Tôi có thể nhìn thấy biển từ đây."
"Phong cảnh khá tốt, chỉ là..." Con ngươi của Lộ Văn Tinh mang theo ý cười nhợt nhạt, "Tôi càng muốn xem cùng thầy Cố."
Văn Dụ cho rằng sự xuất hiện của cậu ta có thể dọa Lộ Văn Tinh nhưng trên thực tế, ngoài lúc tháo đầu thú Lộ Văn Tinh hơi kinh ngạc, lúc sau cậu không nói chuyện với cậu ta nữa, giống như cậu ta không hề tồn tại vậy.
Nhận được điện thoại còn có tâm tình nói chuyện phiếm, không có ý tứ muốn nói chuyện với cậu ta.
"Cậu nói chuyện xong chưa?"
Lộ Văn Tinh nâng mi nhìn cậu ta một cái, từ tốn nói, "Thầy Cố, chờ tôi xuống rồi sẽ tìm anh."
Sau khi tắt điện thoại, Văn Dụ không mở miệng. Lộ Văn Tinh cũng không hỏi, dù sao người vội cũng không phải là cậu.
Văn Dụ bị biểu cảm không chút để ý của Lộ Văn Tinh chọc giận.
"Lộ Văn Tinh, cậu thật sự nghĩ mình là một minh tinh lớn rồi sao, lúc trước thì giả vờ ôn hòa vô hại trước mặt tôi, hiện tại không giả vờ nữa rồi? Ngồi nói chuyện điện thoại với người khác mà không muốn ôn chuyện với người bạn lâu ngày là tôi đây?"
Bạn thấy sao?