🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT

[ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT


Chương 71: MONG ĐƯỢC CHỈ GIÁO NHIỀU HƠN

Cảnh sát đã đến vài lần, cuối cùng Văn Dụ vẫn phải tiếp nhận điều tra.

Việc mạo danh thế thân chưa thành, cậu ta chưa tính là phạm tội. Chỉ cần cậu ta không thừa nhận thì cảnh sát còn làm gì được?

Không có chứng cứ, chỉ dựa vào tin tức trên mạng, lại là chuyện nhiều năm trước, nếu không phải bởi vì Văn Tranh nhúng tay, chuyện này sẽ không nháo lên hot search, cảnh sát cũng không có khả năng tới cửa dò hỏi.

Nghe xong kiến nghị của Lệ Tiêu, Văn Dụ áp tâm lý hoảng loạn xuống. Chờ cảnh sát kiểm tra xong thì lập tức mua chứng cứ của người tung tin tức, cậu ta còn có thể kiện lại vì tội xúc phạm danh dự cá nhân.

Cậu ta biến thành như vậy, tất cả đều là do người nhà họ Văn buộc cậu ta.

Văn Dụ quy kết mọi thứ là do Văn Tranh. Cậu ta ở nhà họ Văn mười mấy năm nhưng Văn Tranh chưa từng cho cậu sắc mặt tốt. Bên ngoài nói là làm người giám hộ tạm thời, người biết đến đều nói nhà họ Văn có thiện tâm nhưng còn không phải là lợi dụng cậu ta để đánh bóng tên tuổi sao. Mấy đứa trẻ ở viện phúc lợi hâm mộ cậu ta, cho rằng cậu ta sống trong nhà giàu rất tốt, nhưng, đối với Văn Dụ, đó chỉ là ăn nhờ ở đậu.

Người nhà họ Văn vui thì cậu ta mới dám lớn tiếng nói chuyện, người nhà họ Văn không vui thì cậu ta chỉ có thể tránh ở một bên, đến thở mạnh cũng không dám.

---

"Giống như những gì cậu nói, cậu ta không thừa nhận."

Hứa Nguy Nghiêu gửi video thẩm vấn Văn Dụ cho Văn Tranh xem.

Văn Tranh chỉ nhìn lướt qua đã chuyển tầm mắt, "Đã ghi âm hết những lời cặp vợ chồng kia nói chưa?"

"Đã ghi âm hết rồi."

Văn Tranh đã sớm cảm thấy Văn Dụ cổ quái, nhìn qua không quá thông minh nhưng luôn có các biện pháp chơi xấu, hoặc có thể nói là Văn Dụ dự đoán rất chuẩn.

Nhưng hiện tại hình như Văn Dụ không còn phán đoán được nữa. Văn Tranh siết chặt tấm ảnh trong tay, đó là ảnh được trích ra từ camera theo dõi. Anh dùng rất nhiều thời gian mới có thể hồi phục lại video giám sát đã bị hỏng của mười mấy năm trước.

Camera của nhà trẻ không quay được nhưng gần đó có một quán cà phê. Chủ quán đề phòng trộm nên đã lắp máy theo dõi. Quả thật đã quay được bóng dáng của Văn Dụ, nói chính xác hơn thì chính là Văn Dụ và Lộ Văn Tinh lúc nhỏ.

Dựa trên thời gian hiển thị, đó đúng là ngày Lộ Văn Tinh mất tích.

Khi còn học tiểu học, Văn Tranh chỉ về nhà vào cuối tuần, các ngày trong tuần thì phải ở lại ký túc xá trường. Mỗi lần Văn Tranh về nhà, Tinh Tinh đều chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt cho Văn Tranh dù anh không phải là người thích ăn chúng.

Hôm Tinh Tinh mất tích là thứ sáu, Văn Tranh đã sớm về nhà. Vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy Tinh Tinh đợi anh ở vườn hoa, kết quả, hôm đó không có ai ở nhà.

Chờ đến thời gian ăn tối nhưng cha mẹ vẫn chưa về, tài xế và bảo mẫu đi đón Tinh Tinh cũng không có ở nhà. Lúc này Văn Tranh mới nhận ra chuyện không đúng. Sau khi gọi điện thoại cho Kỷ Viện thì anh mới biết chuyện không tìm thấy Tinh Tinh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...