🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT

[ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT


Chương 70: CÓ THÍCH HAY KHÔNG

"Cậu là ai?"

Giọng nói của Cố Yến Thâm trầm hơn. Trình Huyễn nghe ra chút hung dữ. Cậu ta nghĩ, sáng sớm mà đã như thế, không phải là gọi làm phiền đấy chứ?

Trình Huyễn thầm nghĩ, dù sao đối phương không thấy cậu ta, khí thế không thể thua.

Cậu ta lấy giọng, học theo dáng vẻ bá tổng của chị mình.

"Có chuyện gì cứ nói, tôi có thể chuyển lời."

Cố Yến Thâm không thể hiểu được, "...Không cần."

Ai cần chuyển lời?

Tắt điện thoại, Cố Yến Thâm không thể không để ý.

Đặc biệt là khi nghe đối phương nói câu 'cậu ấy đang ngủ', vừa nghe ra chút thân mật, vừa mang theo ý tứ khoe khoang.

Hắn đã nghe được giọng của Lộ Văn Tinh. Người này đột nhiên nói chen vào, ngữ khí như muốn nói 'tôi có lòng tốt chuyển lời, anh không cần phải không biết điều'.

Nếu Lộ Văn Tinh còn đang ngủ thì người nhận điện thoại kia chắc chắn đã ở cùng Lộ Văn Tinh tối hôm qua, hơn nữa có thể nhận điện thoại cho thấy đối phương ngủ cùng một gian phòng với Lộ Văn Tinh, hoặc là... cùng một chiếc giường.

Cố Yến Thâm: "..."

Càng nghĩ càng để ý, cảm giác nguy cơ của Cố Yến Thâm tăng gấp bội. Lộ Văn Tinh ưu tú như vậy, người thích cậu chắc chắn có rất nhiều.

Cố Yến Thâm không còn thong dong được nữa. Hắn nhắn tin WeChat cho Lộ Văn Tinh.

[. ]: Có một chương trình mời hai chúng ta. Chờ cậu tỉnh thì chúng ta bàn với nhau.

---

Mấy ngày hôm nay Văn Dụ cũng không tốt gì. Chửi rủa trên mạng ngày càng nghiêm trọng, cậu ta đã không dám xem ngôn luận trên mạng nữa.

Lệ Tiêu trả lời cuộc gọi của cậu ta một lần, bảo cậu ta không cần quan tâm đến chuyện trên mạng, sẽ nghĩ cách giúp cậu ta, nhưng liên tiếp mấy ngày mà Lệ Tiêu vẫn không có tin tức gì.

Văn Dụ chờ không nổi, gọi điện thoại cho Lệ Tiêu lần nữa.

"Cậu lo lắng cái gì? Mấy tài khoản marketing đó làm gì có chứng cứ." Trong giọng của Lệ Tiêu mang theo sự khinh bỉ, "Lúc trước cậu tìm tôi hợp tác không phải là rất biết cách ăn nói sao, như thế nào mà càng sống càng thụt lùi vậy?"

Văn Dụ khựng lại. Cậu ta có thể tìm Lệ Tiêu nói chuyện hợp tác đương nhiên là bởi vì trong tay có tin tức về Lệ Tiêu, biết Lệ Tiêu muốn gì. Dựa theo cốt truyện để Lệ Tiêu kiếm không ít tiền nên Lệ Tiêu mới có thể tin tưởng cậu ta.

Sau khi Văn Tranh đi du học trở về, Văn Dụ cảm thấy bất cứ hành động nào của cậu ta cũng nằm dưới mí mắt của Văn Tranh. Hơn nữa, phát triển về sau ngày càng thoát ly khỏi cốt truyện. Dù Văn Dụ nắm cốt truyện trong tay nhưng mọi thứ càng ngày càng râu ria, về cơ bản thì không giúp được gì cho cậu ta.

Người cậu ta có thể nghĩ đến chỉ có Lệ Tiêu, bởi vì hai người bọn họ ngồi cùng một thuyền nên Lệ Tiêu sẽ không mặc kệ cậu ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...