Chương 69: CẬU ẤY NGỦ RỒI
Trình Huyễn yên tĩnh nằm trên giường, sắc mặt mang theo mỏi mệt. Cậu ta ngủ khá sâu.
Chị của Trình Huyễn ngồi bên mép giường, thay cậu ta đắp lại chăn rồi đóng cửa đi ra ngoài.
"Thế nào rồi ạ?"
Chị của Trình Huyễn đi ra, Lộ Văn Tinh vội vàng tiến lên hỏi.
"Ngủ rồi."
"Vậy là tốt rồi." Lộ Văn Tinh nhẹ nhàng thở ra, "Sao cậu ấy lại..."
Mặt mày Trình Huyễn thả lỏng, trên mặt hiện lên một tia tự trách.
"Chuyện này là do tôi. Khi còn nhỏ tôi cảm thấy mẹ luôn thiên vị Tiểu Huyễn. Hôm đó tan học tôi giận dỗi với mẹ, mẹ tôi không còn biện pháp gì nên phải đến trường đón tôi trước. Kết quả khi đến đón Tiểu Huyễn mới phát hiện không tìm thấy em ấy."
"Không thấy?"
Kỷ Viện cùng Văn Hoài Hạc liếc nhìn nhau, đọc ra một ngày. Chị của Trình Huyễn mang vẻ mặt kinh ngạc hỏi, "Sao cô chú lại biết vậy?"
Văn Hoài Hạc cười khổ nói: "Đứa con nhỏ của chú cũng mất tích vào ngày hôm đó, chỉ mới tìm được về thôi."
Chị của Trình Huyễn trừng mắt, "Đứa nhỏ là Lộ Văn Tinh?"
"Đúng vậy, tên lúc trước của nó là Văn Trì."
Văn Hoài Hạc biết nhà họ Trình nhưng ông không biết Trình Huyễn là người nhà họ Trình, chỉ khi chị của Trình Huyễn đến thì ông mới biết được. Những năm trước, trọng tâm sự nghiệp của nhà họ Trình không phải là ở thành phố C, Văn Hoài Hạc chỉ biết qua về nhà họ Trình.
"Giám đốc Trình, sao Trình Huyễn lại gọi cái tên 'Văn Trì' này? Khi còn nhỏ hai đứa nó có quen nhau sao?" Kỷ Viện gấp gáp muốn biết đáp án của chuyện này.
"Cháu không biết. Ngày hôm đó sau khi về nhà thì trạng thái tinh thần của Huyễn Huyễn vô cùng không tốt. Hình như là bị dọa sợ, sau khi bị một đợt bệnh thì bắt đầu ít nói."
Trình Huyễn nhỏ hơn Lộ Văn Tinh 2 tuổi. Khi Lộ Văn Tinh 5 tuổi thì Trình Huyễn mới 3 tuổi, nhưng Lộ Văn Tinh không có ký ức gì liên quan đến Trình Huyễn. Sau khi mọi người nói chuyện với nhau, hai nhà đều biết đứa con nhà mình học cùng nhà trẻ với gia đình đối phương.
"Mấy ngày sau đợt ốm đó em ấy luôn gặp ác mộng và gọi tên này. Gia đình cháu cũng không cố hỏi 'Văn Trì' là ai, sợ kích thích đến em ấy." Chị của Trình Huyễn kể lại, "Sau đó, công việc của cha cháu ở thành phố W phát triển. Cả nhà cháu cứ thế chuyển đến đó ở. Sau khi cháu tốt nghiệp thì mới bắt đầu mở công ty con ở thành phố C."
"Huyễn Huyễn rất dính người với cháu nên cũng theo đến đây."
Nhắc tới 'Văn Trì', chị của Trình Huyễn muốn biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, tại sao Trình Huyễn lại sợ hãi như vậy?
Nhưng tiếc là Lộ Văn Tinh không nhớ gì.
"Đúng rồi." Lộ Văn Tinh bỗng nhiên mở miệng, "Em phát hiện hình như Trình Huyễn rất mẫn cảm với âm thanh của xe ô tô."
"Sau sự kiện đó, Trình Huyễn vừa nghe thấy tiếng xe khởi động là sẽ tìm một chỗ để trốn, về sau thì đỡ hơn, không gặp ác mộng, cũng không sợ tiếng xe, nhưng tiếc là em ấy không còn hoạt bát nữa, bắt đầu sợ người lạ."
Bạn thấy sao?