Chương 65: CHỤP ẢNH HAI NGƯỜI
Sau khi phim đóng máy, Lộ Văn Tinh về nhà nghỉ ngơi mấy ngày. Tạm thời Từ Dung chưa nhận kịch bản tiếp theo cho cậu, chỉ nhận giúp cậu vài đại ngôn và chương trình.
Đại ngôn Từ Dung nhận cho cậu cũng chính là mấy đại ngôn lúc trước lên hot search. Tuy Văn Tranh không nói nhưng Lộ Văn Tinh vẫn đoán được là có quan hệ với Văn Tranh.
"Đúng rồi, ngày kia sẽ đến nước K quay chụp tạp chí cho quý tiếp theo của VE. Tôi đã bảo Trần Triệt đặt vé máy bay cho cậu, 3 giờ chiều ngày mai xuất phát. Không có vấn đề gì chứ?"
"Không thành vấn đề."
Lộ Văn Tinh tắt điện thoại. Kỷ Viện bưng đĩa trái cây từ phòng bếp đi ra, "Lại đi công tác sao? Mẹ còn nghĩ quay xong bộ phim này con sẽ được nghỉ ngơi ít nhất một tháng."
"Chỉ chụp ảnh tạp chí thôi ạ, hai ba ngày là xong."
Kỷ Viện nghe xong thì nhẹ nhàng thở ra, ngay sau đó lại có chút mất mát. Tinh Tinh đã tìm trở về nhưng đã qua tuổi tác cần bà làm bạn, thời gian đã bỏ lỡ thì không thể đền bù được.
Tinh Tinh đã trở lên độc lập là điều Kỷ Viện khó chịu nhất. Vào lúc bà không biết, Tinh Tinh đã có thể tự mình đối mặt với mưa gió.
"Mẹ, mẹ ăn trái cây đi."
Lộ Văn Tinh dùng nĩa lấy một miếng dưa Hami đưa tới bên miệng Kỷ Viện.
"Ngọt không ạ?"
"Ngọt." Kỷ Viện cười nói, "Khi còn nhỏ con rất thích ăn mấy loại trái cây nhiều nước như dưa hấu, dưa Hami này."
"Hiện tại con cũng thích ăn." Lộ Văn Tinh cắn một miếng dưa Hami, "Mẹ, chị Dung nói tháng 10 sẽ để con nghỉ ngơi một tháng. Nếu anh và cha có thời gian thì cả nhà chúng ta đi du lịch đi."
Hai mắt Kỷ Viện sáng ngời, trên mặt lộ ra sự vui vẻ, "Được nha, Tinh Tinh muốn đi đâu?"
"Con vẫn chưa nghĩ ra, có nơi nào mẹ muốn đi không ạ?"
Kỷ Viện mang tâm trạng vui sướng tìm địa điểm, Lộ Văn Tinh thấy bà vui thì hơi nở nụ cười.
---
Nước K nằm ở bán cầu Nam, thời gian tháng 7 tháng 8 vừa lúc là thời gian có tuyết rơi.
Sau khi xuống máy bay, Lộ Văn Tinh lập tức mặc quần áo vào. Bên trong cậu vẫn mặc áo ngắn tay, may mắn xuống máy bay là lập tức có xe đến đón đi thẳng đến khách sạn.
"Để tôi bảo phục vụ đem lên chút đồ nóng, cậu muốn uống cà phê hay sữa bò?"
Không đợi Lộ Văn Tinh trả lời, Trần Triệt đã tự hỏi tự đáp, "Vẫn là sữa bò đi, hiện tại uống cà phê tôi sợ buổi tối cậu không ngủ được."
"Tôi về phòng sắp xếp lại đồ trước."
Trần Triệt đầy hành lý của mình ra khỏi phòng Lộ Văn Tinh, phòng của cậu ta đối diện với phòng của Lộ Văn Tinh.
Chưa được bao lâu thì truyền đến tiếng gõ cửa, Lộ Văn Tinh tưởng là Trần Triệt. Cậu buông quần áo trong tay xuống, đi ra mở cửa.
"Không phải là cậu có thẻ phòng sao... thầy Cố?"
"Tôi mới vừa ra khỏi thang máy thì nhìn thấy Trần Triệt đẩy hành lý đi ra."
Bạn thấy sao?