Chương 62: TÔI CŨNG LÀ FAN
Hôm nay là ngày thi đầu tiên của kỳ thi đại học, Lộ Văn Tinh cố ý chọn khách sạn gần trường thi. Hai người ăn xong bữa sáng thì thong thả đi đến trường thi.
Bọn họ đến rất sớm nhưng bên ngoài trường thi còn có thí sinh đến sớm hơn cả bọn họ.
"Anh, lát nữa anh về ngủ bù đi. Em thi xong thì sẽ tự mình quay về khách sạn."
Bên ngoài trường thi có rất nhiều người. Tuy các phụ huynh chưa chắc đã nhận ra Lộ Văn Tinh nhưng chắc chắn học sinh sẽ nhận ra. Lộ Văn Tinh có mang mũ và khẩu trang nhưng giữa thời tiết oi bức thế này, Tạ Trình Phỉ lo lắng cậu sẽ bị cảm nắng.
"Em nghĩ nhiều như vậy làm gì, muốn điền nguyện vọng vào trường nào?"
"Đại học C."
Lộ Văn Tinh không cảm thấy ngoài ý muốn, "Thi xong sẽ tặng cho em một món quà."
"Cái gì vậy ạ? Không phải lại là giày chứ?"
Bắt đầu từ năm trước, mỗi tháng Lộ Văn Tinh đều sẽ tặng cho Tạ Trình Phỉ một đôi giày bóng đá. Tạ Trình Phỉ đã nói rõ là không cần nhiều như vậy nhưng Lộ Văn Tinh vẫn kiên trì mua cho cậu ta. Đương nhiên vẫn có những món đồ khác, những thứ bạn bè có thì Lộ Văn Tinh đều chuẩn bị cho cậu ta một phần, bao gồm cả một quyển đề thi thật dày mà phụ huynh thường mua cho con mình.
Bởi vì trường học không cho mang sản phẩm điện tử, Lộ Văn Tinh lại bận đóng phim nên hai người rất khó sắp xếp thời gian gặp nhau.
Nhưng Lộ Văn Tinh lại biết vô cùng rõ ràng tình hình của Tạ Trình Phỉ. Điều này làm cho Tạ Trình Phỉ có cảm giác thất bại, bởi vì rất nhiều thời điểm, cậu ta phải nhờ bạn bè là fan mới có thể biết được tình huống của Lộ Văn Tinh.
"Không phải." Lộ Văn Tinh đã bắt đầu mệt mỏi. Cậu ngáp một cái, "Nếu nói ra thì sẽ không còn bất ngờ nữa."
Trong tuần cuối cùng còn ở trường học, có rất nhiều học sinh đã bắt đầu tặng quà tốt nghiệp. Các phụ huynh cũng chuẩn bị quà cho con của mình, Lộ Văn Tinh cũng vậy. Cậu chuẩn bị cho Tạ Trình Phỉ một phần, khác ở đây là cậu đã chuẩn bị món quà này từ rất lâu rồi.
Nhìn theo Tạ Trình Phỉ đi vào trường thi, Lộ Văn Tinh không quay về ngủ bù nữa. Cậu muốn tìm một quán cà phê rồi ngồi chờ. Có rất nhiều phụ huynh khác có ý tưởng giống với Lộ Văn Tinh. Cậu đi vào vài cửa hàng nhưng đều đã hết chỗ.
Cậu đi bộ trên vỉa hè, suy nghĩ xem có nên về khách sạn hay không. Đột nhiên, một chiếc xe đi ngang qua cậu rồi dừng lại. Giống như có linh cảm, Lộ Văn Tinh đi lên phía trước, cửa kính xe được kéo xuống.
"Thầy Cố?"
"Đi đâu đó? Tôi đưa cậu đi."
Lộ Văn Tinh không khách khí, trực tiếp ngồi vào ghế phó lái.
"Sao thầy Cố lại đến đây?"
"Năm nay em trai tôi thi đại học."
"Trùng hợp như vậy sao, em tôi cũng thi ở đây."
Cố Yến Thâm khởi động xe, "Tôi biết cậu có một anh trai nhưng mà cậu còn có một người em trai nữa sao?"
"Đúng, tôi muốn tìm một quán cà phê ở gần đây để chờ em ấy nhưng lại có quá nhiều người."
Bạn thấy sao?