Chương 58: ĐỔ MỘT BÌNH DẤM
Tần Úc vừa đi vào đã nhìn thấy Cố Yến Thâm cúi đầu nhặt điện thoại.
Ánh mắt của Tần Úc rất tự nhiên dừng trên tai Cố Yến Thâm, hình như... hơi đỏ.
"Nóng lắm sao?"
Âm thanh đột ngột vang lên làm Cố Yến Thâm giật mình. Hai tay của hắn run lên, điện thoại lại rơi xuống tiếp.
Cố Yến Thâm: "..."
Tần Úc kỳ quái nhìn hắn, "Sắp bắt đầu rồi, chúng ta ra bên ngoài chờ thôi."
"Đã biết, cậu đi ra trước đi."
Cố Yến Thâm hít sâu một hơi, lại nhặt điện thoại lên. Cuộc gọi video đã tắt, hắn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Bên kia.
Lộ Văn Tinh bấm nhận cuộc gọi video xong mới phản ứng được cậu đang làm gì. Bởi vì dựa vào bồn tắm quá thoải mái, sau khi trả lời vài tin nhắn WeChat thì cậu quên luôn mình đang ở trong bồn tắm.
Lộ Văn Tinh càng nghĩ càng xấu hổ, gương mặt hơi nóng lên, hai bên tai cũng đỏ ửng.
Vừa rồi cậu đã làm cái gì vậy?
Lộ Văn Tinh nghiêng người nằm ra phía sau. Toàn bộ người đều chìm xuống nước, chỉ còn ngón chân xấu hổ của cậu chòi lên mặt nước.
Buồn bực trong nước một hồi, đến khi không thể nín thở được nữa thì cậu mới thò đầu ra. Cậu không thể vứt chuyện ngu ngốc cậu đã làm ra khỏi đầu được.
Lộ Văn Tinh đột nhiên đứng lên, khoác khăn tắm đi ra ngoài.
Điện thoại bị cố tình quên ở trong phòng tắm, giống như chỉ cần không nhìn, không chạm vào thì cậu sẽ che giấu được sự xấu hổ vừa rồi vậy.
Lộ Văn Tinh lên giường, lăn vài vòng đem mặt vùi trong chăn, một lúc lâu mới tự thuyết phục mình quên đi sự xấu hổ. Cậu làm như không có việc gì đi sấy tóc, thay áo ngủ. Không có việc gì làm, cậu lại cởi áo rồi mặc lại một lần nữa theo cách khác.
Chờ đến khi thật sự không còn gì để làm nữa, Lộ Văn Tinh bò lên giường. Trước khi ngủ cậu thường có thói quen chơi điện thoại một lúc. Cậu ngồi dựa vào đầu giường trong chốc lát, do dự vài giây rồi vẫn đứng dậy đi vào phòng tắm.
Thời khắc động vào điện thoại, trái tim Lộ Văn Tinh đập thình thịch. Cậu sợ nhìn thấy tin nhắn của Cố Yến Thâm, cũng sợ Cố Yến Thâm hỏi tại sao lại nhận điện thoại khi đang tắm.
Khi màn hình điện thoại sáng lên, Lộ Văn Tinh theo bản năng nhắm hai mắt. Cậu hít sâu một hơi, bấm vào WeChat của Cố Yến Thâm.
[. ]: Ấn nhầm à?
Lộ Văn Tinh nhẹ nhàng thở ra, thuận theo lý do thoái thác của Cố Yến Thâm, trả lời một câu 'đúng'.
[ET]: Tôi đi ngủ trước đây, ngủ ngon.
Cố Yến Thâm không trả lời, điều này làm Lộ Văn Tinh thở phào. Rất nhanh, thanh niên nghiện mạng trong người cậu lại xuất hiện, sự xấu hổ lúc nãy dần bị quên đi.
---
Vài ngày sau, Lộ Văn Tinh nhận được một cuộc gọi của nhân viên cửa hàng xe.
Bạn thấy sao?