Chương 57: CUỘC GỌI VIDEO
Thứ sáu, Tần Úc và Cố Yến Thâm cần tham gia lễ trao giải Kim Lộc Tiết. Buổi chiều và buổi tối cả đoàn phim được nghỉ.
Lộ Văn Tinh suy xét xem nên làm gì vào nửa ngày nghỉ này, quay lại thành phố C thì thời gian quá gấp, cậu tính toán tìm một nơi để thả lỏng nghỉ ngơi.
Lựa chọn đầu tiên là thư viện nhưng người ở đó lại quá nhiều, hiện tại Lộ Văn Tinh có mang khẩu trang thì vẫn bị nhận ra.
Tự hỏi trong chốc lát, Lộ Văn Tinh nghĩ nếu đến một quán cà phê yên tĩnh thì cũng được.
"Trần Triệt, thứ sáu tôi muốn đến quán cà phê ngồi, cậu có đề cử nào không?"
"Để tôi xem thử."
Lộ Văn Tinh buồn chán chơi điện thoại, đột nhiên cậu nhận được tin nhắn của Phong Bất Đoản.
[¥#%¥]: Cuối tuần có được nghỉ không?
Phong Bất Đoản không biết Lộ Văn Tinh làm gì, chỉ nghĩ cậu là dân đi làm công.
[..]: Thứ sáu được nghỉ, cậu ở thành phố nào?
[¥#%¥]: Thành phố C.
[¥#%¥]: Tôi có nhiều thời gian, cậu ở đâu, tôi có thể đi tìm cậu.
Lộ Văn Tinh không nghĩ tới cậu và Phong Bất Đoản lại sống cùng thành phố. Cậu cũng không do dự, nếu Phong Bất Đoản muốn gặp thì thứ sáu cậu và Trần Triệt có thể đi gặp.
[..]: Tôi đang ở thành phố D, chiều thứ sáu có thời gian.
[¥#%¥]: Được, vậy hẹn gặp vào thứ sáu, địa điểm cậu chọn đi.
Trong lúc Lộ Văn Tinh và Phong Bất Đoản nói chuyện, Trần Triệt vô cùng năng suất tìm ra địa điểm thích hợp.
"Tinh Tinh, cậu nhìn thử chỗ này xem."
Trần Triệt chọn một quán cà phê trên cao, Lộ Văn Tinh xem vài lần, sau đó chia sẻ vị trí cho Phong Bất Đoản.
---
Buổi chiều thứ sáu.
Trần Triệt lái xe đưa Lộ Văn Tinh đến tòa cao ốc chọc trời. Quán cà phê ở trên tầng cao nhất của tòa nhà này, chiếm hai tầng.
Tầng thứ hai thiết kế khu làm việc, là chuyên dùng để cung cấp không gian yên tĩnh cho các freelancer, còn có kiểu phòng họp nhỏ để các nhóm nhỏ nói chuyện.
Tầng một là khu nghỉ ngơi, thích hợp cho bạn bè tụ tập nói chuyện phiếm.
Lộ Văn Tinh đã đặt vị trí phía vườn hoa ở tầng hai. Ngoài khách hàng vùi đầu làm việc hoặc đọc sách trong phòng thì vườn hoa ngoài trời không có ai cả.
Vườn hoa đặt bàn ghế gỗ, xung quanh là bồn hoa. Lộ Văn Tinh chọn một vị trí ngoài sườn, liếc mắt một cái đã nhìn thấy hơn nửa quang cảnh thành phố D.
Biết Lộ Văn Tinh đang đợi bạn, Trần Triệt ngồi ở mấy bàn phía xa.
[¥#%¥]: Tôi đến rồi.
[..]: Tầng hai, vườn hoa ngoài trời.
Phong Bất Đoản mang theo kính râm, cố ý đè thấp mũ xuống. Cậu ta mặc áo phông trắng chữ T cùng với quần jean, nhìn giống như một sinh viên.
Bạn thấy sao?