Chương 50: HAI BÊN HIỂU LẦM
Gần đây, Lộ Văn Tinh phát hiện, Cố Yến Thâm hình như... Không thích hợp lắm.
Biểu hiện cụ thể chính là...
Khi đối diễn, Cố Yến Thâm thất thần rất nhiều lần. Sau khi diễn xong cũng tự hành động một mình.
Lộ Văn Tinh nhớ rõ, khi bọn họ còn ở đoàn phim <>, Cố Yến Thâm sẽ thường xuyên hỏi cậu có muốn đi ăn cơm chung không, lúc nhàn rỗi sẽ chủ động tìm cậu nói chuyện phiếm. Dù lúc mệt không muốn làm gì cũng nghỉ ngơi với nhau.
Hiện tại, Lộ Văn Tinh cảm thấy Cố Yến Thâm đang trốn tránh cậu, nhưng cậu lại không đoán ra lý do vì sao.
Khi những diễn viên khác trong đoàn tìm Cố Yến Thâm để hỏi chuyện thì hắn vẫn luôn nghiêm túc giảng giải, nói xong còn hỏi lại cách nhìn của bọn họ, đến khi các diễn viên hiểu rõ kịch bản thì mới thôi.
"Thầy Cố, trưa nay có muốn ăn cơm cùng nhau không?"
Lộ Văn Tinh thử đưa ra lời mời. Cố Yến Thâm cúi đầu nhìn kịch bản, trong tay còn cầm một cái bút đang sửa sửa chữa chữa.
"Cậu đi trước đi, tôi chỉnh sửa thêm một chút đã."
Phản ứng của Cố Yến Thâm càng khiến Lộ Văn Tinh xác định suy đoán của mình. Cậu ra vẻ không biết gì, kéo ghế ra ngồi cạnh Cố Yến Thâm.
"Vậy tôi chờ thầy Cố."
Tay cầm bút của Cố Yến Thâm dừng lại. Ngòi bút tạo ra một chấm đen trên giấy, hắn cúi đầu nhìn thời gian.
"Đã 12 rưỡi rồi, buổi sáng quay cảnh đánh nhau đã tốn nhiều sức lực như vậy. Cậu đi ăn trước đi."
Cảnh Lộ Văn Tinh quay buổi sáng chính là cảnh chém giết đầu tiên trên chiến trường.
Ý của Tần Úc chính là, ăn mặc áo giáp dày nặng rất khó thực hiện động tác. Anh ta hỏi Lộ Văn Tinh có muốn tìm người đóng thay cảnh đánh nhau hay không.
Nhưng Cố Yến Thâm lại theo đuổi sự nghiêm túc. Hắn để Lộ Văn Tinh thử trước, nếu không được lại nghĩ biện pháp khác. Suy nghĩ của Lộ Văn Tinh giống với Cố Yến Thâm, cậu cũng không muốn tìm thế thân. Buổi sáng lúc mọi người đóng phim thì cậu đi tìm người chỉ đạo võ thuật tập đoạn đánh nhau này.
Sau khi bắt đầu quay thì mọi thứ khá trôi chảy, tiếp theo đó chỉ cần quay một vài cảnh đặc tả nữa là được.
Khoảnh khắc cởi mũ giáp ra, trên trán Lộ Văn Tinh toàn là mồ hôi. Cố Yến Thâm kêu dừng một câu. Trợ lý lập tức nhanh chóng đi lên lau mồ hôi, đưa nước và đồ ăn cho Lộ Văn Tinh.
"Vừa nãy lúc quay xong tôi đã ăn bánh mì Tiểu Triệt mua rồi, hiện tại không đói lắm." Lộ Văn Tinh cầm lấy kịch bản, "Thầy Cố bận đi, tôi chờ ở đây là được rồi."
Vài giây sau, Cố Yến Thâm khép kịch bản lại.
"Đi thôi, đi ăn cơm trước."
Khóe miệng của Lộ Văn Tinh hơi cong lên, "Được."
....
Buổi chiều.
Ôn Miểu ngồi ở bậc thang, như có như không chọc chọc cốc nước đá. Lộ Văn Tinh đi đến bên cạnh cô, chuyển hướng cái quạt nhỏ trong tay về phía Ôn Miểu, "Có mát không?"
Bạn thấy sao?