Chương 43: CÓ MỘT MÓN QUÀ
Lộ Văn Tinh hoàn toàn tỉnh ngủ. Nhìn mấy tin nhắn Ngụy Trạch gửi đến, trong lòng cậu bỗng nhiên dâng lên một suy đoán hoang đường.
Nhưng dù có chuyện hoang đường như nào thì cũng không bằng chuyện mơ thấy chính mình là một nhân vật trong sách.
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Nói là sẽ không bỏ hố, quả nhiên là không bỏ hố, chờ đợi hơn nửa năm... Kết quả chờ được một cái kết cụt lủn.
[ET]: Là tác giả nào viết?
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Phong Bất Đoản, khu bình luận đều đang tức giận mắng tác giả.
Lộ Văn Tinh tìm tòi một chút, phát hiện tiểu thuyết của Phong Bất Đoản được đăng ở nền tảng Tấn Giang. Bộ mới kết thúc chính là bộ Ngụy Trạch vừa kêu ca, <>.
Vai chính: Tạ Thời Dật (thụ), Phó Tư Lễ (công)
Vai phụ: Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh bấm mở vào, nhanh chóng lướt qua một lần.
Mở đầu là vai thụ chính cãi nhau với người nhà bởi vì cha không cho cậu ta dấn thân vào giới giải trí. Dưới sự trợ giúp của bạn bè, vai thụ chính thuận lợi ký với một công ty giải trí khác.
Vai thụ chính ưa nhìn, biết cách ăn nói, còn đặc biệt khiêm tốn lễ nghĩa nên người đại diện rất chú ý đến người mới ký này. Bởi vì những tài nguyên có trong tay đã phân chia xong, người đại diện tính toán lấy một công việc của vai phụ Lộ Văn Tinh cho vai thụ chính.
Vốn dĩ người đại diện tính khi nào có tài nguyên thì sẽ trả lại cho Lộ Văn Tinh nhưng bởi vì Lộ Văn Tinh làm loạn ở công ty, vừa lúc lại đụng phải ảnh đế Phó đến chọn cộng sự. Lãnh đạo phía trên giận dữ, cứ thế hủy bỏ tư cách tham gia của Lộ Văn Tinh.
Lộ Văn Tinh không xem tiếp, quay lại giao diện WeChat.
[ET]: Lúc trước em từng kể cho anh nghe câu chuyện này à?
[Ngụy đến đỉnh lưu]: Chính là hôm anh đến ở kí túc xá của em đó.
Ngụy Trạch vừa nhắc nhở, Lộ Văn Tinh bỗng nhiên nghĩ tới.
Đó chính là hôm Vương Mạn lấy cớ tiệc công ty lừa Lộ Văn Tinh đang bị bệnh phải đến tham gia. Sau đó Lộ Văn Tinh đi. Kết quả phát hiện Vương Mạn lừa cậu, không hề có bữa tiệc nào cả, Vương Mạn chỉ là muốn cậu đi hầu hạ Tưởng Chính Tần.
Cơ thể của Lộ Văn Tinh vốn không thoải mái. Khi Vương Mạn đẩy cậu về phía Tưởng Chính Tần thì Tưởng Chính Tần càng ép sát, còn không cho cậu rời đi. Vốn dĩ đau đầu khó chịu, trong lòng Lộ Văn Tinh bực bội, cũng có chút tức giận nên cậu cầm luôn bình rượu trên bàn lên đánh người.
Nhân lúc hỗn loạn, cậu thoát khỏi phòng.
Giờ đóng cổng kí túc xá là 11 giờ rưỡi, Lộ Văn Tinh không về kịp nên đành gọi điện cho Ngụy Trạch đang ở kí túc xá của công ty, muốn ở nhờ chỗ Ngụy Trạch một đêm.
Hôm đó, sau khi ra khỏi phòng tắm, Lộ Văn Tinh thấy Ngụy Trạch đang lăn đi lăn lại như con dòi trên giường. Mặt của cậu ta đầy tươi cười, "Quá ngọt, công thụ chính thật sự quá ngọt ngào."
Bạn thấy sao?