Chương 41: LEO LÊN HOT SEARCH
Bình thường khi xem phim, Nhạc Hãn Phi có thói quen ngồi dãy ghế sau nhưng khi nhìn thấy hai bên Lộ Văn Tinh là Văn Tranh và Cố Yến Thâm, cậu ta dừng chân, dứt khoát xoay người ngồi vào hàng ghế trước.
"Làm sao vậy?"
"Không biết có phải ảo giác của em không nhưng em cảm thấy không khí của bọn họ cứ kỳ quái kiểu gì ấy."
Tống Gia Giai quay đầu lại nhìn thoáng qua, Văn Tranh đang nói nhỏ bên tai Lộ Văn Tinh cái gì đó. Đã bắt đầu chiếu phim, vì không muốn làm phiền người khác nên giọng nói của Văn Tranh rất nhỏ. Dù có là Tống Gia Giai ngồi phía trước Văn Tranh cũng không nghe thấy gì.
Cố Yến Thâm nghiêm túc dựa vào ghế, ánh sáng màn hình chiếu vào khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Đại khái là khí lạnh quá nhiều, Tống Gia Giai cảm thấy nhiệt độ xung quanh cô đang giảm xuống một cách nhanh chóng.
"Ngươi đến từ đâu?"
Thiếu niên Mạc Hủ đang giúp ma đầu cởi trang phục dính máu ra.
"Ngươi đừng nhúc nhích, miệng vết thương lại chảy máu mất."
Thấy Cố Yến Thâm hở nửa người trên trong phim, không ít người ngồi đây hô lên một tiếng nhưng chỉ trong chớp mắt, hình ảnh lại chuyển hướng về phía Lộ Văn Tinh đóng vai Mạc Hủ.
Cậu ta đang giã thuốc, sau khi giã ra nước thì cậu ta đắp phần bã kia lên trên người ma đầu.
"Ta đang hỏi ngươi đó?"
Không nhận được câu trả lời, Mạc Hủ đang quấn băng cố ý quấn chặt hơn nhưng ma đầu vẫn không lên tiếng, đến kêu rên cũng không có, giống như một người không cảm nhận được đau đớn vậy.
"Ngươi tên là gì?"
"Mạc Hủ."
"Đó rõ ràng là tên của ta, hơn nữa ngươi lớn lên cũng không giống ta." Mạc Hủ quay đầu đi, không xem lời ma đầu nói là thật. Cậu ta ngước mắt dặn dò ma đầu, "Vết thương của ngươi nặng như vậy, cần phải dưỡng thương ít nhất một tháng thì mới ổn được. Trong khoảng thời gian này cũng không được dùng nội lực."
"Đúng rồi, nếu ngươi thích tên của ta thì ta sẽ chia cho ngươi một nửa tên. Sư phụ và các sư huynh đều gọi ta là A Hủ, vậy ta sẽ gọi ngươi là A Vũ."
Mặc Hủ không cho ma đầu cơ hội từ chối, tự mình quyết định. Cậu ta đoán được có lẽ A Vũ bị thương rồi lạc vào Vô Phong Cốc. Trước sau gì cũng rời đi, cậu ta cũng không cần thiết phải biết tên thật của đối phương.
Thời gian trôi qua thật sự quá nhanh, nháy mắt A Vũ đã có thể xuống giường đi lại nhưng miệng vết thương vẫn chưa khỏi nên hắn chưa thể dùng nội công được.
A Vũ nhìn gương mặt thiếu niên của mình, rất nhiều lần hắn ta muốn động tay giết chết Mạc Hủ ngây thơ không biết gì này.
Hắn làm ra ảo cảnh này chỉ để 'chiêu đãi' đám chính đạo ngu xuẩn kia, ảo cảnh hắn làm ra là để cho người khác trở lại ký ức mà mình nhớ nhung nhất.
Khi nhìn thấy ba chữ 'Vô Phong Cốc', hắn bắt đầu nghi ngờ, sao có thể?
Rơi vào ảo cảnh của chính mình thì thôi đi, vậy mà thời gian hắn hoài niệm nhất lại là những ngày tháng hắn ở Vô Phong Cốc?
Bạn thấy sao?