🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT

[ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT


Chương 37: NGÀY 3 THÁNG 5

Sáng sớm chủ nhật, quán cà phê vẫn chưa có người nào. 

Hôm nay Văn Tranh mặc một bộ trang phục khá thoải mái nhưng vẫn không giấu được khí chất của một vị giám đốc quyết đoán.

"Giám đốc Văn, cảm ơn anh rất nhiều vì chuyện lần trước."

Ngữ khí của Hạ Tông Khải đầy thành khẩn. Lúc trước Văn Tranh xuất hiện ở tiệc rượu nhà họ Hạ đã làm anh ta rất giật mình, sau đó là chuyện Tưởng Chính Tần gây náo loạn. Lúc đó anh ta còn cho rằng đã chọc giận Văn Tranh, không nghĩ đến Văn Tranh không tức giận mà còn cố ý dò hỏi ý kiến của anh ta khi đuổi Tưởng Chính Tần đi. Đây cũng được coi là cho nhà họ Hạ đủ mặt mũi.

Càng không tin được là anh ta còn có được WeChat của Văn Tranh. Dưới sự giật giây của Văn Tranh mà thúc đẩy một hạng mục. Nhà họ Hạ đã muốn đến tạ ơn vài lần nhưng lại sợ bị hiểu lầm là có tâm tư khác, thậm chí chỉ kém bảo trợ lý tặng quà để biểu đạt thành ý.

"Hôm nay giám đốc Văn tìm tôi là có việc gì vậy?"

"Có một chuyện nhỏ cần Hạ tiểu công tử giúp một chút." Văn Tranh dừng động tác khuấy cà phê lại, anh ngước mắt lên nhìn về phía Hạ Tông Khải.

"Giám đốc Văn không cần phải khách khí với tôi như vậy. Lần trước anh đã giúp nhà họ Hạ một chuyện lớn, đừng nói là một chuyện nhỏ, chỉ cần nhà họ Hạ chúng tôi có thể làm thì mười việc cũng không phải là vấn đề."

"Vậy tôi nói thẳng." Văn Tranh lấy ra một tấm ảnh, đưa cho Hạ Tông Khải.

"Cậu có quen với người này không?"

Hạ Tông Khải nhìn người đàn ông và người phụ nữ trung niên ăn mặc mộc mạc trên ảnh. Hai người họ đứng sóng vai nhau, hình như là vợ chồng.

"Nếu Hạ tiểu công tử không biết thì có thể về hỏi cha của cậu rồi nói lại cho tôi sau cũng được."

"Tôi không quen biết." Hạ Tông Khải nhìn vài lần nhưng không nhận ra, "Giám đốc Văn chờ tôi một lát, để tôi chụp lại rồi gửi cho cha luôn."

Hạ Tông Khải cầm điện thoại chụp hai tấm ảnh. Sau khi gửi xong thì lại sợ cha anh ta không thấy được, Hạ Tông Khải gọi điện thoại.

"Cha, cha xem giúp con hai người trong ảnh mà con vừa gửi."

Biết hôm nay con trai có hẹn với giám đốc Văn, chủ tịch Hạ ở đầu bên kia không dám chậm trễ, nói vài tiếng 'được'.

Không lâu sau, Hạ Tông Khải nhận được tin nhắn trả lời của cha anh ta.

[Không quen biết, nhìn qua thì không giống người sẽ liên quan đến chúng ta.]

[Giám đốc Văn đang tìm người sao?]

[Con hỏi giám đốc Văn xem có thể gửi cho người khác không. Cha cảm thấy có chút quen mắt nhưng nhất thời không nhớ ra.]

"Giám đốc Văn, cha của tôi nói là có chút quen mắt, có thể gửi cho những người khác xác nhận không?"

"Có thể."

Trong thời gian chờ đợi này thì Hạ Tông Khải có chút gian nan, Văn Tranh thì vẫn bình tĩnh uống cà phê.

Nửa tiếng sau, Hạ Tông Khải nhận được tin nhắn trả lời. Hai mắt của anh ta sáng lên, "Có rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...