Chương 34: MỘT NHÀ BỐN NGƯỜI
Giữa trưa có một cơn mưa nhỏ, thời tiết buổi chiều cũng bắt đầu hơi lạnh.
Lộ Văn Tinh và Nghiêm Hân Ngọc ngồi ở quán cà phê, mỗi người gọi cho mình một ly nước ấm.
Nghiêm Hân Ngọc là một người chậm nhiệt nhưng khi thân thiết rồi thì cô là một người rất hay lảm nhảm, đặc biệt là ở một quốc gia xa lạ như này, Lộ Văn Tinh trở thành người bạn duy nhất của cô.
Lộ Văn Tinh ôm máy tính bảng, tập trung tô màu cho bức tranh của mình.
"Cậu vẽ xong nhanh như vậy?"
Nghiêm Hân Ngọc ngồi đối diện Lộ Văn Tinh, trong tay là một cốc nước nóng. Cô ngó ngó máy tính bảng ở trong tay Lộ Văn Tinh.
Đại học Y có thể nói là nhàn nhã hơn so với đại học C nhưng cũng không thể nói là do học ít mà là do thời gian trên lớp không nhiều. Các buổi đầu tuần thường dùng để nhận xét, bình phẩm tác phẩm của sinh viên. Thời gian sau đó thì để cho sinh viên hoàn thành tác phẩm của mình.
Cứ hai tuần thì lại nộp một bức tranh, tuần lẻ nhận xét, tuần chẵn nộp bài.
Hiện tại Lộ Văn Tinh và Nghiêm Hân Ngọc đang ở tuần hai nhưng Nghiêm Hân Ngọc vẫn chưa quen với hình thức học như thế này. Cô thích vẽ ở nơi không người, còn Lộ Văn Tinh thì lại rất nhanh thích ứng được với cách học này.
"Thứ sáu hết hạn, hôm nay mới thứ tư, tốc độ này của cậu cũng nhanh quá rồi đó?"
Nghiêm Hân Ngọc ngồi không yên, đứng lên đi đến bên cạnh xem Lộ Văn Tinh.
Màu sắc chủ đạo của bức tranh là đỏ sậm, một con bạch hổ to lớn chiếm hơn nửa trang giấy.
Giữa mày của bạch hổ là một đóa hoa mai diễm lệ, cả cơ thể của nó mờ ảo trong sương mù trắng.
Dưới tán cây là một thiếu nữ mặc một chiếc váy lụa màu đỏ, giữa mày của cô gái cũng có một dấu ấn đóa hoa mai đỏ. Ngón tay thon khảnh của thiếu nữ đang mân mê cánh hoa, đôi môi mỏng đã nhuốm màu đỏ tươi của hoa mai.
Đây là một bức tranh phong cách Trung Quốc, vẫn chưa vẽ xong chi tiết nhưng Nghiêm Hân Ngọc đã nhìn ra được thiếu nữ này là do bạch hổ biến thành.
"Cậu đã sắp xong rồi mà tôi còn chưa động bút." Nghiêm Hân Ngọc thở dài, "Ài, tôi còn không biết nên vẽ gì."
Nghe Nghiêm Hân Ngọc kêu rên, Lộ Văn Tinh bất đắc dĩ nhìn cô, "Không phải là không có ý tưởng mà là cô mắc chứng kéo dài."
Nghiêm Hân Ngọc bĩu môi, đột nhiên nghĩ đến chuyện khác.
"Đúng rồi, phòng triển lãm bên cạnh có một buổi triển lãm vào thứ sáu. Nghe nói có bức tranh rất nổi danh, cậu có muốn đi không?"
Lộ Văn Tinh nhướng mày nhìn về phía cô, "Tin tức từ đâu vậy?"
"Trên trang web trường." Nghiêm Hân Ngọc buông ly nước trong tay xuống, "Đi hay không thì nói nào?"
"Đi."
Nước Y đã là chạng vạng tối, trong nước thì lại là sáng sớm.
Văn Hoài Hạc đã ăn mặc chỉnh tề từ sáng sớm. Ông kéo vali xuống tầng 1, Kỷ Viện đang ngồi trong phòng ăn, không biết Văn Tranh nói gì mà bà cười vô cùng vui vẻ.
Bạn thấy sao?