🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT

[ĐM/XONG]SAU KHI RỜI KHỎI GIỚI GIẢI TRÍ, TÔI TRỞ THÀNH THIẾU GIA HÀO MÔN THẬT


Chương 34: MỘT NHÀ BỐN NGƯỜI

Giữa trưa có một cơn mưa nhỏ, thời tiết buổi chiều cũng bắt đầu hơi lạnh.

Lộ Văn Tinh và Nghiêm Hân Ngọc ngồi ở quán cà phê, mỗi người gọi cho mình một ly nước ấm.

Nghiêm Hân Ngọc là một người chậm nhiệt nhưng khi thân thiết rồi thì cô là một người rất hay lảm nhảm, đặc biệt là ở một quốc gia xa lạ như này, Lộ Văn Tinh trở thành người bạn duy nhất của cô.

Lộ Văn Tinh ôm máy tính bảng, tập trung tô màu cho bức tranh của mình.

"Cậu vẽ xong nhanh như vậy?"

Nghiêm Hân Ngọc ngồi đối diện Lộ Văn Tinh, trong tay là một cốc nước nóng. Cô ngó ngó máy tính bảng ở trong tay Lộ Văn Tinh.

Đại học Y có thể nói là nhàn nhã hơn so với đại học C nhưng cũng không thể nói là do học ít mà là do thời gian trên lớp không nhiều. Các buổi đầu tuần thường dùng để nhận xét, bình phẩm tác phẩm của sinh viên. Thời gian sau đó thì để cho sinh viên hoàn thành tác phẩm của mình.

Cứ hai tuần thì lại nộp một bức tranh, tuần lẻ nhận xét, tuần chẵn nộp bài.

Hiện tại Lộ Văn Tinh và Nghiêm Hân Ngọc đang ở tuần hai nhưng Nghiêm Hân Ngọc vẫn chưa quen với hình thức học như thế này. Cô thích vẽ ở nơi không người, còn Lộ Văn Tinh thì lại rất nhanh thích ứng được với cách học này.

"Thứ sáu hết hạn, hôm nay mới thứ tư, tốc độ này của cậu cũng nhanh quá rồi đó?"

Nghiêm Hân Ngọc ngồi không yên, đứng lên đi đến bên cạnh xem Lộ Văn Tinh.

Màu sắc chủ đạo của bức tranh là đỏ sậm, một con bạch hổ to lớn chiếm hơn nửa trang giấy.

Giữa mày của bạch hổ là một đóa hoa mai diễm lệ, cả cơ thể của nó mờ ảo trong sương mù trắng.

Dưới tán cây là một thiếu nữ mặc một chiếc váy lụa màu đỏ, giữa mày của cô gái cũng có một dấu ấn đóa hoa mai đỏ. Ngón tay thon khảnh của thiếu nữ đang mân mê cánh hoa, đôi môi mỏng đã nhuốm màu đỏ tươi của hoa mai.

Đây là một bức tranh phong cách Trung Quốc, vẫn chưa vẽ xong chi tiết nhưng Nghiêm Hân Ngọc đã nhìn ra được thiếu nữ này là do bạch hổ biến thành.

"Cậu đã sắp xong rồi mà tôi còn chưa động bút." Nghiêm Hân Ngọc thở dài, "Ài, tôi còn không biết nên vẽ gì."

Nghe Nghiêm Hân Ngọc kêu rên, Lộ Văn Tinh bất đắc dĩ nhìn cô, "Không phải là không có ý tưởng mà là cô mắc chứng kéo dài."

Nghiêm Hân Ngọc bĩu môi, đột nhiên nghĩ đến chuyện khác.

"Đúng rồi, phòng triển lãm bên cạnh có một buổi triển lãm vào thứ sáu. Nghe nói có bức tranh rất nổi danh, cậu có muốn đi không?"

Lộ Văn Tinh nhướng mày nhìn về phía cô, "Tin tức từ đâu vậy?"

"Trên trang web trường." Nghiêm Hân Ngọc buông ly nước trong tay xuống, "Đi hay không thì nói nào?"

"Đi."

Nước Y đã là chạng vạng tối, trong nước thì lại là sáng sớm.

Văn Hoài Hạc đã ăn mặc chỉnh tề từ sáng sớm. Ông kéo vali xuống tầng 1, Kỷ Viện đang ngồi trong phòng ăn, không biết Văn Tranh nói gì mà bà cười vô cùng vui vẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...