Chương 32: CÙNG NHAU ĂN CƠM
Kỷ Viện kéo tay Lộ Văn Tinh. Bà nhìn chằm chằm cậu, sợ giây tiếp theo Lộ Văn Tinh liền biến mất trước mặt bà.
Lại một đợt chen lấn xô đẩy, mọi người xung quanh đều muốn nhanh chóng đi ra ngoài. Kỷ Viện giống như không cảm giác được gì, hiện tại tất cả trong đầu bà đều là Lộ Văn Tinh. Hai mắt bà đầy nước mắt trong suốt, một cái chớp mắt là có thể lăn xuống.
Thấy cảm xúc của Kỷ Viện không đúng lắm, Lộ Văn Tinh chỉ có thể lôi kéo bà đi, một bên kéo một bên che chở, đưa bà đến nơi an toàn.
Dưới sự sơ tán của nhân viên, chỉ trong mười phút ngắn ngủi, mọi người đều đi đến khu đất trống an toàn bên ngoài.
Điện thoại trong túi Lộ Văn Tinh liên tục vang lên. Cậu đoán được là Tạ Trình Phỉ gọi tới. Thời điểm đi ra vừa rồi hai người bị mọi người xô đẩy nên bị tách nhau ra.
"Alo, Tiểu Trình."
"Anh đang ở đâu vậy?"
Lộ Văn Tinh miêu tả vị trí để Tạ Trình Phỉ đến tìm mình. Sau khi cúp điện thoại thì cậu mới phát hiện khuôn mặt tinh xảo của Kỷ Viện đã tràn đầy nước mắt.
Cậu lấy khăn giấy từ trong túi ra đưa cho Kỷ Viện, "Cô có bị thương không ạ?"
Chỉ một câu mà Kỷ Viện cũng nói không nên lời, bà che miệng, nước mắt không ngăn được chảy xuống, yết hầu khô khốc. Ngực của bà lên xuống phập phồng, Lộ Văn Tinh nhẹ nhàng vỗ vai bà.
"Anh à." Tạ Trình Phỉ nhẹ nhàng thở ra, "Anh không có việc gì là tốt rồi."
"Có thể là ảnh hưởng từ thành phố bên cạnh, ngoại trừ chấn động ban đầu khá mạnh thì lúc sau chỉ là dư chấn nhỏ."
"Không phải thành phố A thì là thành phố D, tra tin tức trên mạng thì có lẽ sẽ ra." Tạ Trình Phỉ đang nói thì bỗng nhiên chú ý tới Kỷ Viện đang lôi kéo tay Lộ Văn Tinh.
"Cô này là?"
Giờ phút này, cảm xúc của Kỷ Viện đã dần dần khôi phục bình tĩnh. Bà nhìn về phía thiếu niên bên cạnh Tinh Tinh, hít sâu hỏi một câu.
"Hai đứa là... anh em?"
"Đúng vậy, bọn cháu là anh em." Tầm mắt của Tạ Trình Phỉ từ Lộ Văn Tinh chuyển sang Kỷ Viện, "Anh, cô ấy là ai vậy?"
Lộ Văn Tinh lắc đầu, "Vừa rồi người nhiều, cô ấy suýt chút nữa bị ngã nên anh kéo cô ấy cùng ra."
"À, vậy cô ấy..."
Tạ Trình Phỉ có chút nghi hoặc, lại thấy khóe mắt Kỷ Viện còn treo nước mắt, câu 'vì sao còn lôi kéo tay anh không bỏ' bị Tạ Trình Phỉ nuốt xuống bụng.
"Xin lỗi." Kỷ Viện buông tay, giấu đi luyến tiếc trong mắt. Bà hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc của chính mình một lần nữa.
"Vừa rồi cô có chút kích động."
Kỷ Viện muốn trực tiếp nói chân tướng cho Tinh Tinh nhưng bà nhịn xuống. Hiện tại bà không biết gì về cậu, hoàn cảnh lúc này cũng không thích hợp.
Còn có...
Tầm mắt của bà dừng trên người Tạ Trình Phi, có thể nhìn ra quan hệ của hai người khá tốt, chắc chắn người nhà nhận nuôi Tinh Tinh đối xử với cậu rất tốt. Điều bà lo lắng chính là Tinh Tinh không biết chính mình là con nuôi.
Bạn thấy sao?