Chương 28: ẢNH QUẢNG BÁ PHIM
Đã được khoảng 1 tháng kể từ ngày Lộ Văn Tinh vào đoàn phim <>. Cậu cũng sắp đến thời gian đóng máy. Hôm nay ngoài các cảnh quay thì cậu còn được đạo diễn yêu cầu chụp rất nhiều ảnh.
Lộ Văn Tinh phải thay đổi hai ba bộ trang phục khác nhau và kiểu tóc nhưng dù với tạo hình nào thì cậu vẫn là một thiếu niên đầy sức sống.
"Tinh Tinh, bức ảnh này không cần chỉnh sửa lại đã vô cùng có cảm giác rồi."
"Là kỹ năng chụp ảnh của anh Hứa tốt."
"Tôi rất thích Tinh Tinh dẻo miệng đó."
Ảnh tạo hình của mỗi diễn viên trong đoàn làm phim đều do anh Hứa chụp. Mỗi bức ảnh qua tay của anh ta đều được chọn lựa vô cùng kĩ càng, Tống Gia Giai từng khen tay nghề của anh ta rất nhiều lần, thậm chí còn nói đùa muốn anh Hứa làm nhiếp ảnh riêng cho cô.
"Bản thân Tinh Tinh đã rất đẹp rồi, hơn nữa còn có bàn tay chuyên nghiệp của anh Hứa, sân khấu kết hợp này quá tuyệt vời."
"Sau khi chỉnh sửa lại thì có thể đăng lên để tuyên truyền." Đạo diễn nhìn chằm chằm ảnh chụp, bỗng nhiên nói, "Chờ đến khi Yến Thâm thay xong trang phục thì Tinh Tinh chụp với cậu ấy vài tấm nhé."
Vì Cố Yến Thâm và Lộ Văn Tinh đều diễn Mạc Hủ nên đạo diễn muốn một bức ảnh tương phản thật mãnh liệt.
Hai người chụp liên tiếp vài tấm nhưng đạo diễn đều không hài lòng. Không phải là chụp không tốt mà là thiếu một chút cảm giác.
Lộ Văn Tinh nhìn mấy bức ảnh, đẹp thì đẹp nhưng lại không có cảm giác tương phản. Mạc Hủ của cậu là một thiếu niên vô tư ngây thơ, Mạc Hủ của Cố Yến Thâm đã trải qua quá nhiều phản bội, cuối cùng đã tu luyện vô tình đạo, trở thành ma đầu.
Lướt đến bức ảnh cuối cùng, Lộ Văn Tinh ôm một con thỏ trắng trong ngực, ý cười trên mặt vô cùng trong sáng sạch sẽ. Ngồi bên cạnh cậu là Cố Yến Thâm mặc trường bào màu đen, ngón tay còn dính chút máu tươi.
Một bên cứu, một bên giết.
Nhưng còn chưa đủ.
Lộ Văn Tinh rơi vào trầm tư. Ánh mắt của cậu lơ đãng chuyển hướng về phía Cố Yến Thâm. Hai người yên lặng nhìn nhau, đột nhiên Lộ Văn Tinh nghĩ ra.
"Tôi có một ý tưởng."
Tất cả mọi người đều cho Lộ Văn Tinh một ánh mắt tò mò.
"Trong tiểu thuyết, Mạc Hủ đã từng nổi sát ý với chính mình lúc thiếu niên. Dù đó chỉ là ảo cảnh nhưng đối với hắn, thiếu niên trước mắt chính là một loại châm chọc, châm chọc hắn không biết nhìn người, châm chọc hắn quá ngây thơ. Tóm lại là hắn không muốn hồi tưởng về những ký ức đó."
Đạo diễn gật gật đầu, không thể phủ nhận việc Lộ Văn Tinh rất hiểu rõ nguyên tác.
"Sau khi rơi vào ảo cảnh, hắn lợi dụng tấm lòng thiện lương của thiếu niên để cứu hắn. Tuy vậy, sau khi dưỡng thương ở Vô Phong Cốc thì có vài lần hắn lại nổi lên ý niệm muốn giết thiếu niên."
Nhạc Hãn Phi nói: "Đúng vậy, lúc đọc tiểu thuyết, tôi cảm thấy tự mình giết mình còn khá kích thích."
"Nhưng cuối cùng Mạc Hủ vẫn không ra tay."
Bạn thấy sao?