Chương 27: KÝ ỨC THỜI THƠ ẤU
Lộ Văn Tinh và Lộ Tiểu Phỉ hẹn xong thời gian. Đầu tiên, cậu xin đạo diễn nghỉ nửa ngày. Bởi vì bình thường chăm chỉ nghiêm túc nên đạo diễn có ấn tượng rất tốt với cậu, cũng chỉ có nửa ngày nên ông ngay lập tức đồng ý, thậm chí còn hỏi cậu nửa ngày có đủ không.
Đêm đó, sau khi quay xong thì Lộ Văn Tinh đi thẳng đến sân bay, vội vàng quay về thành phố B.
Lúc cậu còn nhỏ thì cách mấy tháng sẽ có cha mẹ mất con đến cửa tìm kiếm. Theo tuổi tác dần lớn lên, mấy tháng thành nửa năm rồi thành một năm.
Đến khi cậu học cấp 3 thì 2 năm, 3 năm, suốt 4 năm cậu không gặp một cặp cha mẹ nào nữa nhưng cậu cũng không cho rằng cha mẹ ruột của mình đã từ bỏ tìm kiếm chính mình.
Thế giới rất lớn, việc tìm được một người trong biển người mênh mông vô cùng khó khăn. Cha mẹ ruột của cậu không tìm được cậu, đồng thời cậu cũng không tìm được họ.
Con người là một tồn tại vô cùng mâu thuẫn, Lộ Văn Tinh lo lắng cốt truyện của tiểu thuyết, lo lắng cậu sẽ liên lụy cha mẹ nuôi, cũng lo lắng cậu sẽ đi vào con đường bia đỡ đạn.
Nhưng không biết vì cái gì, Lộ Văn Tinh vô cùng kiên định với việc tìm lại cha mẹ ruột. Một ngày nào đó cậu chắc chắn sẽ tìm được.
Một bên, Lộ Văn Tinh kiêng kị cốt truyện nhưng một bên cậu lại cảm thấy cốt truyện sẽ không thái quá như vậy, cũng sẽ không qua loa như trong truyện, chỉ dùng một vài câu là có thể quyết định kết cục của cậu.
Lộ Văn Tinh ý thức được điểm này sau khi cậu gặp được Văn Tranh.
Vốn dĩ Văn Tranh là anh trai của Văn Dụ. Đúng ra cậu phải tránh xa Văn Tranh nhưng sau lần đầu tiên tiếp xúc, Lộ Văn Tinh cảm thấy mọi thứ không nên là như thế này.
Cậu không hiểu biết nhiều về người nhà của Văn Dụ, trong tiểu thuyết cũng chỉ có vài câu khái quát. Cậu chỉ biết Văn Dụ có một anh trai quyền lực bá đạo, một câu 'trời lạnh, Vương thị phá sản đi' là có thể quyết định sống chết của một công ty.
Nhưng hiển nhiên đó chỉ là tiểu thuyết.
Trên thực tế cũng không phải như vậy, mặc kệ là đưa Tưởng Chính Tần vào đồn cảnh sát hay tống đối phương vào tù, những chuyện này không phải dựa vào gia thế mà hoàn toàn do chứng cứ và chế tài của pháp luật.
Ngay chuyện vừa mới xảy ra, sự phát triển của hiện thực đã dần lệch khỏi quỹ đạo nhưng lại không phát sinh chuyện gì phi logic cả.
Liệu điều này có phải là đã chứng minh rằng cậu sẽ không bị 'ý thức của thế giới' ảnh hưởng? Đương nhiên, việc cưỡng chế đi theo cốt truyện thì còn chưa rõ ràng. Tất cả cũng chỉ là suy đoán của Lộ Văn Tinh dựa trên tiểu thuyết.
Tạm thời cậu không biết quyển tiểu thuyết này có 'ý thức thế giới' không.
-----
Từ thành phố E đến thành phố B, Lộ Văn Tinh ngồi máy bay hơn một tiếng. Sau khi về đến nhà thì mới khoảng 11 giờ đêm.
Lộ Tiểu Phỉ và Tạ Niên đã sớm ra sân bay đón cậu, còn hỏi thăm Lộ Văn Tinh đóng phim có mệt không.
"Không mệt ạ." Nói xong câu này, Lộ Văn Tinh còn có chút hưng phấn, "Đóng phim là một việc rất thú vị. Mọi người trong đoàn phim chăm sóc con rất tốt."
Bạn thấy sao?